Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 


¸.·º°¨(¯`'•.:.||.:.•'´¯)¨°º·.¸




Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 19 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 08-09-2012, 12:33 am 
QUANG VINH
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 02-08-2012, 11:54 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 04:04 pm
Tuổi: 44
Bài viết: 402
Đến từ: SÀI GÒN VIỆT NAM.
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 3750 lần
Được cảm ơn:
2980 lần trong 392 bài viết
 

TAM QUỐC DIỄN NGHĨA (Thơ và tản mạn về thơ trong TAM QUỐC DIỄN NGHĨA)


Tam Quốc Diễn Nghĩa chính là một trong “TỨ ĐẠI TUYỆT PHẨM” của nền văn học cổ Trung Hoa. Bao nhiêu năm bao nhiêu thế hệ đi qua ấy vậy mà xưa cũng như nay ở đâu, lúc nào cũng có rất…rất nhiều chuyện thú vị xoay quanh tác phẩm văn học dài và nhiều kỳ Tam Quốc Diễn Nghĩa này để luận bàn.
Từ ngày còn đi học Quang Vinh đã có sở thích và cảm tình riêng với Tam Quốc Diễn Nghĩa nên rất hay thích thú đọc và tìm hiểu tác phẩm văn học cổ Trung Hoa này, sau khi lớn lên sở thích ấy cũng vẫn cùng tôi mãi theo năm tháng không thôi. Trước đây trên một số diễn đàn văn học nghệ thuật khác tôi cũng có một số bài viết nho nhỏ bàn về các tích xưa, hay các câu chuyện liên quan đến các nhân vật trong Tam Quốc Diễn Nghĩa của tác giả La Quán Trung. Hôm nay trên phòng bình luận của Việt Nam Thi Đàn này Quang Vinh tôi xin phép cùng quý vị giới thiệu một chuyên mục nhỏ gọi là Giới thiệu lời thơ cùng đôi dòng tản mạn về thơ và các tích thơ trong Tam Quốc Diễn Nghĩa của tác giả La Quang Trung”. Chuyên mục nhỏ này đăng lên chủ yếu là giới thiệu các bài thơ có ở trong bộ sách Tam Quốc Diễn Nghĩa, đồng thời xen kẻ giữa các bài giới thiệu thơ và tích thơ trong Tam Quốc Diễn Nghĩa thì cũng có thêm đôi chút lời bình luận nhận xét đánh giá các bài thơ lược trích trong bộ tiểu thuyết văn học Trung Hoa cổ điển này. Vâng có lẽ cũng chỉ là đôi chút gọi là cho thêm phần thi vị nơi các bài giới thiệu thôi chứ với Tam Quốc Diễn Nghĩa một tác phẩm văn học lớn hàng năm tiêu tốn rất nhiều trang giấy mực của các học giả chuyên gia nghiên cứu khắp nơi trên thế giới, thì vài chữ vài câu của mình chẳng qua chỉ như hạt cát bé nhỏ mà thôi. Để cho có đầu có ngọn trước tiên Quang Vinh tôi xin phép được giới thiệu đến quý vị bộ sách Tam Quốc Diễn Nghĩa đã có trong nhà tôi từ rất lâu, sách do nhà xuất bản phổ thông ấn bản năm 1959 gồm 13 tập 120 hồi được dịch bởi cụ Phan Kế Bính và cụ Bùi Kỷ hiệu đính nhà xuất bản phổ thông viết lời giới thiệu.
Hình ảnh
Hình ảnh
Hình ảnh
Bộ sách này gắn bó với gia đình chúng tôi đã qua gần hai thế hệ những năm bom lửa chiến tranh ác liệt nhất, nhà cửa nơi ở liên tục thay đổi người đi sách đi, người ở sách ở, thậm chí nay người chủ của sách là cha tôi đã ra đi nhưng sách vẫn còn như chứng tích của thời gian hằn in trên từng trang giấy củ. Trở lại chủ đề chính trong chuyên mục này là giới thiệu những bài thơ, đoạn thơ trích trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, trước tiên ta hãy nhìn nhận thực tế là từ đầu đến cuối Tam Quốc Diễn Nghĩa yếu tố thơ xen lẫn trong truyện được tác giả La Quan Trung sử dụng rất nhiều. Cụ thể như mở đầu tác phẩm bằng một bài thơ ngắn tám câu, kết thúc tác phẩm cũng bằng một bài thơ tóm tắt tan hợp hợp tan rất dài, rồi đầu và cuối mỗi hồi truyện cũng đều có thơ và xen kẻ trong từng chương từng hồi lại có thơ vịnh các nhân vật, các sự việc, các tình huống… Để cho có đầu có đuôi trước tiên Quang Vinh tôi xin chép bài thơ mở đầu cho tác phẩm văn học Tam Quốc Diễn Nghĩa này. Bài thơ gồm tám câu do cụ Bùi Kỷ dịch và cho in ở trước hồi thứ nhất của tập 1:
Trường Giang cuộn cuộn chảy về đông

Sóng dập dồn đãi hết anh hùng
Được, thua, phải, trái thoắt thành không

Non xanh nguyên vẻ cũ

Mấy độ bóng tàn hồng!

Bạn đầu bạc ngư tiều trên bãi
Mảng trăng thanh gió mát vui chơi
Gặp nhau, hồ rượu đầy vơi

Xưa nay bao nhiêu việc

Phó mặc cuộc nói cười…

Kính thưa toàn thể quý vị thi hữu, kính thưa Việt Nam Thi Đàn! Thực ra trong 13 tập 120 hồi của tác phẩm văn học Tam Quốc Diễn Nghĩa có đến mấy trăm bài thơ câu vịnh là ít. Mỗi bài mỗi câu mang một chủ đề khác nhau, bởi vậy khi tổng hợp hết lại và giới thiệu góp vui cùng quý vị cũng hết nhiều thời gian, nên không thể một lúc mà đăng lên hết được. Tôi sẻ từ từ lần theo từng chương từng hồi trên bộ bộ sách mà giới thiệu tới cùng mọi người tham gia thưởng thức. Trên Việt Nam Thi Đàn của chúng ta tôi biết chắc chắn sẽ có rất nhiều quý vị am hiểu về Tam Quốc Diễn Nghĩa mà tôi chưa có điều kiện được biết được nghe hoặc được diện kiến. Với tinh thần vui là chính và cùng nhau học hỏi nâng cao kiến thức của mình Quang Vinh tôi rất mong muốn được cùng quý vị thi hữu xa gần vào tham gia bình luận trao đổi nhận xét đánh giá hoặc giới thiệu thơ trong Tam Quốc Diễn Nghĩa cũng như giới thiệu các quan điểm của mình lên thi đàn cho chuyên mục nhỏ bé này thêm phần hào hứng. Đây là ý kiến rất thật lòng của Quang Vinh trân trọng gửi tới toàn thể Việt Nam Thi Đàn vì vậy kính mong tất cả chúng ta cứ thoải mái vui cùng chuyên mục nhỏ bé này. Quang Vinh thân kinh!


Đầu trang
  
Có 5 thành viên đã cảm ơn QUANG VINH cho bài viết này:
Phong Trần (08-09-2012, 05:28 am), hoatimht (15-09-2012, 03:49 pm), SÔNG HƯƠNG (TN.TD) (17-09-2012, 10:11 am), thuanbentre (17-09-2012, 11:41 am), nga1 (19-09-2012, 09:23 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 15-09-2012, 03:45 pm 
QUANG VINH
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 02-08-2012, 11:54 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 04:04 pm
Tuổi: 44
Bài viết: 402
Đến từ: SÀI GÒN VIỆT NAM.
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 3750 lần
Được cảm ơn:
2980 lần trong 392 bài viết
 
Hồi thứ nhất của Tam Quốc Diễn Nghĩa được mở đầu bằng hai câu thất ngôn tóm tắt quá trình gặp gỡ và kết nghĩa anh em của Lưu Quan Trương. Đồng thời cũng giới thiệu luôn sự việc Lưu Quan Trương cất quân phá giặc khăn vàng Trương Giốc, Trương Lương, Trương Bảo.
Yến Vườn Đào anh hùng kết nghĩa

Phá khăn vàng hào kiệt lập công
Cũng ngay trong hồi thứ nhất này xuất hiện luôn ba khổ thơ ngắn vịnh các nhân vật và sự kiện diễn ra lúc ban đầu đó là cảnh trong trận đầu ra quân phá giặc khăn vàng Trương Phi dùng bát xà mâu đâm chết Đặng Mậu và Quan Vũ dùng long đao chém chết Trình Viễn Chí. Thơ rằng:

Anh hùng xuất hiện buổi sơ đầu
Người thử siêu đao kẻ thử mâu.

Mới bước chân ra uy đã dữ
Tiếng tăm lùng lẫy cuộc ganh nhau.
Bài thơ vịnh tiếp theo tả về nhân vật Huyền Đức dùng kế nghi binh phá giặc khăn vàng ở trận Thanh Châu Thành giải cứu thái thú Cung Cảnh

Bày mưu đặt mẹo khéo ra công
Đôi hổ chung quy kém một rồng.
Buổi mới đã nên công trạng lớn
Chia ba chân vạc đáng anh hùng
Cuối hồi thứ nhất Lư Thực bì bắt về kinh cánh quân của Huyền Đức trên đường trở về Trác quận gặp Trương Giốc đang đuổi theo quân Hán. May nhờ có ba anh em hết lòng ra quân cứu viện giải thoát được Đổng Trác, không những không biết ơn Lưu Quan Trương, Đổng Trác còn có ý coi thường vì Lưu Quan Trương không có chức quan, Trương Phi tức giận muốn giết Đổng Trác kẻ vô ơn bội nghĩa. Nhân sự việc này diễn ra mới có bài thơ rằng:
Nhân tình thế thái vẫn xưa nay

Ai biết anh hùng lúc trắng tay!

Nếu được người người như Dực Đức
Trên đời hẳn hết kẻ không hay!


Ở hồi thứ nhất là thế qua đến hồi thứ hai có lẻ do đặc thù của cốt truyện nên chỉ có hai câu tóm tắt giới thiệu ở đầu về sự việc Trương Phi tức giận bắt quan thanh tra Đốc Bưu trói lại và đánh đòn cùng với sự việc Hà Tiến họp bàn mưu kế giết hoạn quan.
Trương Dực Đức giận đánh Đốc Bưu
Hà Quốc Cữu mưu giết hoạn thụ

Và hai câu vịnh ở cuối hồi vịnh cảnh Tào Tháo hiến kế cho đại tướng quan Hà Tiến diệt trừ quan thường thị
Muốn giết tiểu nhân bên cạnh chúa

Nên nghe tri sỉ ở trong triều

Qua hồi thứ ba chủ đề thơ trong Tam Quốc Diễn Nghĩa có bài vịnh thơ cho con ngựa Xích Thố mà Đổng Trác nghe lời Lý Túc đem ngựa tặng cho Lã Bố để Lã Bố bỏ Đinh Nguyên về với Đổng Trác.“Lã Bố sai dắt ngựa lại xem quả nhiên toàn thân con ngựa ấy một màu đỏ như lửa, tuyệt không có cái lông nào tạp, từ đầu đến đuôi dài một trượng, từ móng lên đến trán cao tám thước, lúc miệng gầm chân cất có cái vẻ tung mây vượt bể”(Trích đoạn trong Tam Quốc Diễn Nghĩa tả cảnh Lã Bố thấy ngựa Xích Thố). Bởi vậy có bài thơ như sau:

Ngàn dặm mù bay tít nẻo xa

Trèo non vượt nước khéo xông pha.

Cương tơ chặt đứt rung chuông ngọc
Rồng đỏ trên trời hẳn mới xa?
Trong Tam quốc diễn nghĩa có đến hàng mấy trăm nhân vật, nhưng tất cả sau khi quy thác thì chỉ có Quan Công là được hiển thánh mà thôi. Hình tượng Quan Công mặt đỏ râu dài đã ăn sâu vào tiềm thức người dân á đông, rất nhiều điển tích xưa tả về Quan Công như tượng điêu khắc, tranh họa phổ đều lấy nguyên mẫu hình tượng Quan Công trong Tam quốc diễn nghĩa mà tạo hình.
Trở lại việc thơ và tích thơ trong Tam quốc diễn nghĩa hôm nay chúng ta vào xem một số đoạn trích trong hồi thứ 3 của tập 1 có tựa đề:
Tiệc Ôn Minh Đổng Trác mắng Đinh Nguyên
Dùng vàng bạc Lý Túc dụ Lã Bố
Trong hồi này có tứ thơ than về cái chết của đại tướng quân Hà Tiến sau khi bị đám hoạn quan Trương Nhượng bày mưu giết ở cửa Gia Đức, thơ rằng!
Nhà Hán thương ôi vận đã cùng
Mưu gì Hà Tiến lại tam công?
Mấy phen chẳng biết nghe lời phải
Thoát khỏi làm sao cửa họạ cung
Cũng như ở hồi thứ 3 Tam quốc diễn nghĩa qua đến hồi thứ tư là một tứ thơ mở đầu than về cái chết của quan thượng thư Đinh Quản khi Lý Nho đọc bài chiếu phế vua Thiếu Đế nhà Hán. Đinh Quản nghe chiếu xong thết mắng Đổng Trác và bị Đổng Trác giết chết
Giặc Đổng lòng mang dạ khuyển lang
Cơ hồ nhà Hán đổ tan hoang.
Trong triều văn võ câm mồm cả
Chỉ có Đinh Công thực giỏi giang!
Còn một tứ thơ nữa cũng viết về cái chết của một bậc trung thần khác đó là quan việt kỵ hiệu uý Ngũ Phu, Ngũ Phu bị Đổng Trác giết khi tự mình cầm giao mưu ám sát Đổng Trác không thành.

Ngũ Phu này cũng bậc anh hùng

Tiết liệt xem ai được thế không?
Đánh giặc hãy còn danh tiếng để
Nghìn thu vằng vặc mảnh trăng trung!
Trong hồi này một loạt bài thơ xuất thế sầu bi xuất hiện nói về cái chết oan ức thê lương của cựu hoàng Thiếu Đế, hoàng thái hậu và Đường Phi vợ vua cùng những người thân hoàng tộc. Số là sau khi bị phế bỏ ngôi hoàng đế Thiếu Đế cùng thân gia quyến thuộc bị biệt giam nơi cung Vĩnh An. Một hôm Thiếu Đế làm một bài thơ tự than như sau:
Xanh xanh khúm cỏ dày,
Cặp én phất phơ bay
Trong veo một dòng nước
Xanh biếc mấy từng mây…
Tình cảnh nghỉ thêm chán
Cung đền nhớ đâu đây…
Biết ai kẻ trung nghĩa
Gỡ cho oán hận này?
Cũng chính bài thơ ai oán này đến tai Đổng Trác mà đem đến cái chết thương tâm khiến đất trời cũng phải cảm động cho cựu hoàng Thiếu Đế cùng thân gia quyến tộc. Đổng Trác nghe được bài thơ bèn sai Lý Nho mang rượu độc vào ép vua và thái hậu phải tự vẫn, trước khi chết vua khóc nói với thái hậu rằng:
Giời đất chao, giăng sao cũng đổ
Bỏ ngôi cao ra chỗ phiêu phong
Bởi ai nên sự lạ lùng
Việc đời ngán ngẫm ròng ròng châu tuôn.
Sau đó Đường Phi vợ của vua cũng có bài ca rằng::
Giời nghiêng đất lại lở tan
Phận mình cơ thiếp, trái oan lạ thường!
Tử Sinh nay đã khác đường
Mỗi người một bóng xót thương tấm lòng!
Thật đúng là trần gian lắm nẻo trái oan ngay đến cả vương tôn hoàng tộc cũng còn có những nẻo đời bất hạnh huống chi dân sinh vạn cổ có lầm than cực khổ cũng chỉ là chuyện bình thường trong thiên nhiên tạo hoá!
Chiều cuối tuần thư thả thời gian Quang Vinh tôi thân kính quý vị an lành!


Đầu trang
  
Có 5 thành viên đã cảm ơn QUANG VINH cho bài viết này:
hoatimht (15-09-2012, 03:49 pm), SÔNG HƯƠNG (TN.TD) (17-09-2012, 10:10 am), thuanbentre (17-09-2012, 11:41 am), Phong Trần (18-09-2012, 12:06 pm), nga1 (19-09-2012, 09:23 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 19-09-2012, 08:41 pm 
QUANG VINH
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 02-08-2012, 11:54 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 04:04 pm
Tuổi: 44
Bài viết: 402
Đến từ: SÀI GÒN VIỆT NAM.
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 3750 lần
Được cảm ơn:
2980 lần trong 392 bài viết
 
TRÍCH ĐOẠN MỘT SỐ LỜI BÀN TRONG “THƠ VÀ CÁC TÍCH THƠ TRONG TAM QUỐC DIỄN NGHĨA”
-------------
Trương Giác-Khăn Vàng thế mà hay
Gặp cơn đói khổ phải ra tay
Nếu thành lập quốc, thua làm giặc
Cần chi áo lộng với cân đai

CHÂN TỬ ĐAN


Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn QUANG VINH cho bài viết này:
nga1 (19-09-2012, 09:23 pm), Phong Trần (20-09-2012, 05:36 am), Nhạc Vũ Mục (26-09-2012, 09:53 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 19-09-2012, 08:44 pm 
QUANG VINH
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 02-08-2012, 11:54 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 04:04 pm
Tuổi: 44
Bài viết: 402
Đến từ: SÀI GÒN VIỆT NAM.
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 3750 lần
Được cảm ơn:
2980 lần trong 392 bài viết
 
Trích lời của TRẦN OÁNH

"Xin chào bác Nguyễn Quang Vinh, trước tiên là tôi cảm thấy ghen tỵ với bác vì bác vẫn giữ được trọn bộ Tam Quốc diễn nghĩa xuất bản năm 1959. Theo như tôi biết thì bộ tiểu thuyết sử thi này được xuất bản nhiều lần trước năm 1959, nhưng giờ đây giữ được một bộ 1959 như bác cũng khá hiếm rồi. Đặc điểm của bộ sách này thời điểm đó là tranh minh họa vẽ rất đẹp!


Còn am hiểu hay không thì tôi cũng không rõ, nhưng tôi cũng có đọc nhiều lần Tam Quốc diễn nghĩa, rồi đón nghe nhiều lần không chán trên radio, và chương mà tôi thích nhất đó là:

Gia cát lượng khéo tính đường Hoa Dung
Quan Vân Trường vì nghĩa tha Tào Tháo

Chúc bác khỏe."

TRẦN OÁNH


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn QUANG VINH cho bài viết này:
nga1 (19-09-2012, 09:24 pm), Phong Trần (20-09-2012, 05:36 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 19-09-2012, 08:54 pm 
QUANG VINH
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 02-08-2012, 11:54 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 04:04 pm
Tuổi: 44
Bài viết: 402
Đến từ: SÀI GÒN VIỆT NAM.
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 3750 lần
Được cảm ơn:
2980 lần trong 392 bài viết
 
" Vâng chào bác Trần Oánh! Được bác ghé thăm và cho lời đàm luận tôi rất vui. Thưa bác bộ Tam Quốc Diễn Nghĩa 13 tập 120 hồi do nhà xuất bản phổ thông ấn bản chỉ ra mắt có hai lần, lần thứ nhất là năm 1959 lần thứ hai sau 50 năm mới tái xuất thư đoàn tức là tháng 9 năm 2009. Còn lại các ấn bản khác do các nhà xuất bản khác phát hành trước kia và sau này đều dồn tập khi thì có 8 tập khi thì có 10 tập.... Bộ Tam quốc diễn nghĩa do nhà xuất bản phổ thông phát hành cả hai lần một và hai đều có dùng tranh vẽ minh họạ của họạ sỉ Trung Quốc Tạ Thúc Bình trình bày, bộ tranh này được chụp lại nguyên bản và cho in kèm từ đầu đến cuối tác phẩm.Phần mà bác thích nhất trong Tam quốc chính là hồi thứ 50 của tập 7
Gia Cát Lượng khéo tính đường Hoa Dung
Quang Vân Trường vì nghĩa tha Tào Tháo.
Hồi này kể về việc Tào Tháo sau khi thua trận Xích Bích quân tướng mấy chục vạn người chết và tan tác hết, Tào Tháo cố chết chạy về được đến Hoa Dung thì gặp phải quân mai phục của Quan Vân Trường. Sức cùng lực kiệt nếu giao đấu thì sẻ bị Quan Vân Trường bắt sống hết, mưu sỉ Trình Dục mới hiến kế cho Tào Tháo dùng ân tình xưa cũ mà cầu xin may ra sẻ thoát nạn, quả nhiên Vân Trường là người trọng nghĩa nên đã tha chết cho Tào Tháo và các tướng sỉ.
Thưa bác Trần Oánh tôi cũng rất thích phần này bới qua đây ta thấy cài tài mưu lược và dự tính thần diệu của Khổng Minh, một lần nửa xin được cảm ơn bác đã vào chia sẻ cùng tôi."


NGUYỄN QUANG VINH




Sửa lần cuối bởi QUANG VINH vào ngày 19-09-2012, 09:23 pm với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn QUANG VINH cho bài viết này:
nga1 (19-09-2012, 09:24 pm), Phong Trần (20-09-2012, 05:37 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 19-09-2012, 08:55 pm 
QUANG VINH
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 02-08-2012, 11:54 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 04:04 pm
Tuổi: 44
Bài viết: 402
Đến từ: SÀI GÒN VIỆT NAM.
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 3750 lần
Được cảm ơn:
2980 lần trong 392 bài viết
 
Hoa Dung Tào Tháo hết đường
Vân Trường vì nghĩa nên nhường cho đi
Lần này Tháo chết thì nguy
Cục diện Tam Quốc tức thì vỡ tan
Chân Tử Đan (3 )


Gia cát lúc ở lều tranh
Đã biết giành giành thiên hạ chia ba
Mới điều Quan Vũ đứng ra
Tha cho Tào Tháo trả mà nghĩa ân..
CONG MINH _TH (5 )


Bọc râu mới hiểu nguồn cơn
Tào Tháo cũng có nghĩa nhơn trong đời
Anh hùng sinh chẳng gặp thời
Gian hùng thời loạn có người nào hơn


Chân Tử Đan (3 )

Đối thủ gặp Tháo thấy chờn
Thủ hạ nô bộc không sờn lòng đâu
Hỏi xem tam quốc từ đầu
Anh hùng tướng soái theo đâu phản thùng


CONG MINH _TH (5 )

Phản Thùng Lữ Bố đinh ninh
Cái ông vũ dũng bất tình cha con
Tại vì nhớ mỏi trông mòn
Điêu Thuyền tài sắc ra đòn mỹ nhân
Lữ Bố phú quý chẳng cần
Chỉ cần vợ đẹp nghĩa nhân chẳng màng
Lý Nho đã có khuyên can
Nhưng anh hùng đã phản kèo Thái Sư


Chân Tử Đan (3 )

Ở đâu mà có thái sư
Thì ắt lã bố sẽ trừ thằng gian
Đổng Trác mà vẫn còn gan
Còn cân lữ bố hạ màn lão ta


CONG MINH _TH (5 )

Thời kỳ Tam Quốc đã qua
Cái tay Đổng Trác thây ma ngủ rồi
Đốt đèn Tam Quốc xét soi
Nhiều điều để học những người bình văn


Chân Tử Đan (3 )


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn QUANG VINH cho bài viết này:
nga1 (19-09-2012, 09:24 pm), Phong Trần (20-09-2012, 05:37 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 19-09-2012, 08:59 pm 
QUANG VINH
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 02-08-2012, 11:54 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 04:04 pm
Tuổi: 44
Bài viết: 402
Đến từ: SÀI GÒN VIỆT NAM.
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 3750 lần
Được cảm ơn:
2980 lần trong 392 bài viết
 
Sau khi lập đàn tế lễ xin được gió đông nam, Khổng Minh xuống thuyền do Triệu Tử Long chờ sẵn ở bến sông về đất Thục. Cắt đặt quân tướng chặn đánh quân Tào đâu vào đấy, duy chỉ có Quan Vân Trường là Khổng Minh không đả động gì đến. Thấy vậy Quan Vân Trường hỏi (đại loại là):

"Tôi theo anh tôi đánh giặc bao năm, sao trận này quân sư lại không hỏi gì đến?"

Khổng Minh nói rằng biết Tào Tháo sẽ chạy theo đường Hoa Dung, nhưng sợ Quan Vân Trường nhớ cái ơn đãi hậu của Tào Tháo mà tha cho Tào Tháo nên chưa dám nhờ. Thấy thế Quan Vân Trường liền nói: Xin viết giấy cam đoan, nếu tha cho Tào Tháo thì sẽ xử theo quân luật.

Biết rằng tha cho Tào Tháo sống thì mình sẽ bị xử chết mà vẫn tha

Nghĩa khí, anh hùng, thủy chung, coi cái chết nhẹ như lông hồng ...đó là những đức tính quý báu của Quan Vân Trường, chính vì vậy, trong hàng trăm nhân vật của Tam Quốc, chỉ có ông được hiển thánh. Ông không chỉ được thờ phụng ở Trung Quốc, mà ở Việt Nam có rất nhiều nơi thờ phụng ông.

Trần Oánh (15 )

Một thời triền miên loạn lạc, kéo dài gần 400. từ năm 190 -589. đây là thời đại ; Ngụy, Tấn, Nam Bắc triều.
Năm 190 đến năm 220- tức là lúc Đổng Trác đốt thành Lạc Dương cho đến lúc Tào Ngụy cướp ngôi Đông Hán. Năm 589 nhà Tùy thống nhất toàn quốc.
Trận Xích Bích đã chia ba thiên hạ: Ngụy -Thục -Ngô. sau này Tây Tấn thống nhất toàn quốc nhưng lại là Vương triều đoản mệnh. (Năm 265 - 316)
Tiếp theo là Đông Tấn kéo dài được 104 năm (317 - 420)
Trong thời gian loạn lạc triền miên này còn có : Loạn Bát Vương kéo dài cho đến khi Tây Tấn diệt vong.
Ở phương Bắc, cùng tồn tại với Đông Tấn là chiến trường ngập máu xương khói lửa của cuộc phân tranh: Ngũ Triều Thập Lục Quốc.
Tiếp sau đó là Nam Bắc Triều. Nam Triều thọ 170 năm với các Chính quyền: Tống, Tề , Lương, Trần. Bắc Ngụy ở Bắc triều cũng thọ gần trăm năm (439 -534) sau lai chia làm Đông Ngụy và Tây Ngụy. Đông Ngụy bị Bắc Tề Cướp mất. Tây Ngụy bị Bắc Chu tiêu diệt. Bắc Tề, Bắc Chu cùng tồn tại 20 năm. năm 577 Bắc Chu tiêu diệt Bắc Tề. sau này nhà Tùy tiêu diệt Bắc Chu thống nhất lãnh thổ toàn quốc.


Nguyễn Duy(14 )


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn QUANG VINH cho bài viết này:
Phong Trần (20-09-2012, 05:39 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 19-09-2012, 09:14 pm 
QUANG VINH
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 02-08-2012, 11:54 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 04:04 pm
Tuổi: 44
Bài viết: 402
Đến từ: SÀI GÒN VIỆT NAM.
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 3750 lần
Được cảm ơn:
2980 lần trong 392 bài viết
 
Nguyễn Duy bácTrần Oánh các bác am hiểu rất sâu về TQDN cũng như các nhân vật trong TQDN, Quang Vinh tôi cùng mọi người xin tiếp tục được lắng nghe những ý kiến thú vị của các bác về những nhân vật những sự kiện diễn ra trong thời kỳ cách nay cả 2000 năm. Thưa bác Trần Oánh người dịch Tam Quốc Chí qua tiếng Việt thì nhiều nhưng bản dịch của cụ cử Phan Kế Bính là hoàn hảo nhất đó bác, cụ Phan Kế Bính người Hà Đông Hà Nội ngày nay, cụ đổ cử nhân khoa giáp năm Bính Ngọ 1906 nhưng không ra làm quan mà ở nhà dạy học và viết sách báo và dịch tài liệu…Bộ Tam quốc diễn nghĩa 13 tập 120 hồi do nhà xuất bản phổ thông( nay là nhà xuất bản văn hoá phổ thông Hà Nội) là của cụ dịch và cho in đó ạ. Bàn về cái tài thiên cơ diệu đoán của Khổng Minh thì tôi không giám nhưng tôi vẫn thích cái bát quái thạch trận đồ bến Ngư Phúc mà Khổng Minh bày ra để nhốt tướng Ngô là Lục Tốn. Sau này cũng do trí tò mò nên tôi có lục tìm một số tài liệu nghiên cứu về bát quái thạch trận đồ tôi mới thấy quả là kiến thức cổ nhân có những điều đáng kinh ngạc. Về nguyên lý thì bát quái thạch trận đồ gồm tám cửa Khai- Hưu- Sinh- Thương- Đỗ- Cảnh- Tử- Kinh tương đương với tám quẻ càn khôn Càn- Khảm- Cấn- Chấn- Ly- Khôn- Đoài. Thạch đồ trận biến hóa khôn lường nếu như tướng Ngô là Lục Tốn không hữu duyên gặp Hoàng Thừa Ngạn nhạc phụ Không Minh dẫn ra bằng cửa Sinh thì ắt hẳn phải bỏ mình nơi chiến thạch đồ trận này rồi. Bàn về bát quái trận đồ ngay như nước Nam ta sử sách có ghi tới hai nơi có trận đồ bát quái một là ở trên sông Tô Lịch ở miền bắc hai là khám Chí Hòa ở miền nam, trên sông Tô Lịch ở miền bắc thì tôi không biết nhưng khám Chí Hòa ở miền nam thì chẳng phải từ ngày xây xong tới nay chỉ có hai người vượt được ngục trốn ra ngoài đó là tướng cướp Bạch Hải Đường ở chế độ Việt Nam Công Hòa và Phước tám ngón sau này đó sao.?

NGUYỄN QUANG VINH


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn QUANG VINH cho bài viết này:
Phong Trần (20-09-2012, 05:39 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 19-09-2012, 09:19 pm 
QUANG VINH
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 02-08-2012, 11:54 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 04:04 pm
Tuổi: 44
Bài viết: 402
Đến từ: SÀI GÒN VIỆT NAM.
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 3750 lần
Được cảm ơn:
2980 lần trong 392 bài viết
 
Kính thưa quý vị Tam Quốc Diễn Nghĩa qua đến hồi thứ 5 là cảnh chư hầu các trấn nghe lời hiệu triệu của Tào Tháo tụ họp bầu minh chủ Viên Thiệu đứng lên phất cờ đánh Đổng Trác. Đổng Trác lúc này có thêm Lã Bố về hàng nên thân thế hùng mạnh ngay trận đầu ra quân tướng Hoa Hùng đã chém chết Pháo Trung và Tổ Mậu, Du Thiệp và Phan Phụng là bốn tướng của quân đồng minh Viên Thiệu. Hoa Hùng trở thành dũng tướng trở lại khiêu chiến Quan Vân Trường lúc ấy chỉ là một cung thủ tiểu tốt xin ra đánh. Chén rượu Tào Tháo rót mừng Vân Trường xuất trận vẫn còn nóng hổi thì Vân Trường đã xách đầu dũng tướng Hoa Hùng về dưới trướng, bởi vậy có thơ rằng
Cửa quân trống trận nổi thùng thùng
Văng vẳng tai nghe nhạc ngựa rung.
Chén rượu rót ra còn nóng hổi,
Trước màn đã thấy sỏ Hoa Hùng.
Trận chiến tiếp tục hôm sau Lã Bố bày binh một mình giết liên tục hết Phương Duyệt đến Mục Thuận, làm bị thương Vũ An Quốc đuổi theo Công Tôn Toản, quân đồng minh Viên Thiệu thua to Lã Bố thừa thắng xông lên may nhờ có ba anh em Lưu Quan Trương chặn đường cùng vây đánh Lã Bố. Trận giao chiến khét tiếng này đã đi vào huyện thoại sau này có rất nhiều tích xưa được họa cảnh “Ải Hồ Lao tam hùng đã Lữ Bố” mà người đời sau vẫn thường thấy vẽ trên đồ gốm sứ hay khảm trên tranh gỗ, sơn mài…Thưa quý vị dưới đây chính là bài thơ về “Ải Hồ Lao tam hùng đã Lữ Bố” được La Quán Trung giới thiệu trong Tam Quốc Diễn Nghĩa
Vận Hán đến Hoàn Linh suy thế
Vầng thái dương đã xế về đoài.
Giặc đâu Đổng Trác dông dài
Trần Lưu hết vía rụng rời kinh nghi!
Hịch Tào Tháo truyền đi các trấn
Chư hầu cùng nổi dận hưng binh,
Bản Sơ đầu bọn đồng minh
Thề nhau giúp Há yên bình non sông.
Kìa Lã Bố anh hùng ai sánh
Khắp mọi người dũng mãnh nào bằng?
Áo ngoài giáp bạc sáng choang
Đầu trên nhấp nhoáng ngũ vàng ngù bông
Mặt thú dữ trập trùng bảo đái
Cánh phượng bay phấp phới cẩm bào
Vó câu gió chạy ào ào
Kích hoa sáng quắc soi vào nước trong.
Ra cửa ai tranh hùng ai giám
Các chư hầu thất đảm kinh hồn.
Trương Phi nhảy vọt ra liền
Xà mâu một ngọn trận tiền giương uy,
Vểnh râu hổ gầm ghì thét mắng
Xoa mắt tròng long lánh lân la
Đánh nhau mê mãi chưa tha
Vân Trường nóng tiết nhảy ra xông vào
Nhoáng màu tuyết, siêu đao sắc sủa
Áo chiến bào sặc sở vẻ hoa.
Quỷ thần thét tiếng ngựa ra
Căm căm khí tức mắt hoa đỏ ngầu.
Huyền Đức cũng giục mau ngựa nhảy
Múa đôi gươm vùng vẫy ra oai,
Ba người vây bọc trong ngoài
Kẻ đâm người đỡ liền tay không rời.
Tiếng quát tháo vang trời động đất
Sát khí lên cao ngất mây xanh.
Ôn Hầu thế núng nhìn quanh,
Quay đầu ngựa chạy về nhanh núi nhà,
Cán họa kích đảo đà tếch trước,
Cờ ngủ hành xơ xác bướm bay.
Giật cương chạy rẽ đường mây,
Hổ Lao trại ấy tọt ngay vào thành.
Bài thơ tả cảnh “Ải Hồ Lao tam hùng đã Lữ Bố” xem như đoạn kết cho hồi thứ 5 của tập 1 Tam Quốc Diễn Nghĩa vậy. Trân trọng kính mời quý vị vào tham khảo và cho các ý kiến cùng quan điểm luận bàn của mình đi ạ!


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn QUANG VINH cho bài viết này:
Phong Trần (20-09-2012, 05:40 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 07-10-2012, 10:20 pm 
QUANG VINH
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 02-08-2012, 11:54 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 04:04 pm
Tuổi: 44
Bài viết: 402
Đến từ: SÀI GÒN VIỆT NAM.
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 3750 lần
Được cảm ơn:
2980 lần trong 392 bài viết
 
Cảm tạ bác Nguyễn Quang Vinh rất nhiều, sự am hiểu về Tam Quốc Diễn Nghĩa của bác thật đáng khâm phục
Bát quái thạch trận đồ của Khổng Minh bến Ngư Phúc quả là trận đồ số một,trận biến hóa khôn lường ảo diệu vô cùng
Trong Tam Quốc tạ hạ cũng rất thích nhân vật Bàng Thống một nhân vật về tài có thể sánh ngang với Khổng Minh nhưng tính hơi kiêu ngạo tự phụ
Hồi sau mong bác Quang Vinh và các bậc tiền bối cùng thảo luận về Bàng Thống để tại hạ được mở rộng tầm mắt.
.
Thiên Đại Hiệu (0 )Kính!


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 07-10-2012, 10:25 pm 
QUANG VINH
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 02-08-2012, 11:54 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 04:04 pm
Tuổi: 44
Bài viết: 402
Đến từ: SÀI GÒN VIỆT NAM.
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 3750 lần
Được cảm ơn:
2980 lần trong 392 bài viết
 
Quang Vinh tôi cảm ơn bác Thiên Đại Hiệu đã vào chơi và cho một gợi ý để luận bàn rất hay, tất nhiên như bác nói “Bàng Thống là một nhân vật có tài sánh ngang với Khổng Minh”. Đó cũng là một lời nhận xét khách quan khá kín đáo, cá nhân tôi thì rất thích đoạn sau khi Khổng Minh qua Đông Ngô viếng tang Chu Du khóc lóc thảm thiết đến cảm động cả lòng quân tương nước Ngô. Lúc ra về tới bến sông Bàng Thống níu áo Khổng Minh lại mà nói rằng: “Ngươi đã làm cho Chu Du tức mà chết, lại còn đến viếng tang, rõ ràng coi thương Đông Ngô không còn ai nữa chăng”Khổng Minh nghe xong giật mình quay lại may là bạn cũ mới hết bàng hoàng và mời Bàng Thống lên thuyền đàm đạo rồi viết một phong thư tiến cử Bàng Thống về với Lưu Bị. Thưa bác Thiên Đại Hiệu trên phố ta tôi có nghe nói rất nhiều bác am hiểu về Tam quốc diễn nghĩa trong đó bác Vàm Cống tức là thầy giáo Lê Hoài Lê là một trong những người nghiện Tam quốc diễn nghĩa từ rất lâu. Không biết dạo này bác bận nhiều hay sao mà ít thấy xuất hiện, Quang Vinh tôi có lời mời bác Vàm Cống vào dạo chơi trong vườn thơ Tam quốc và cho mấy lời thảo luận về nhân vật Bàng Thống Bàng Sỉ Nguyên, trân trọng cảm ơn bác trước ạ! Thưa cùng quý vị lâu nay chúng ta vẫn nghe nói đến câu “Tứ đại mỹ nhân”tức là bốn người đẹp của Trung Hoa cổ xưa họ chính là: Tây Thi, Chiêu Quân, Điêu Thuyền và Ngọc Hoàn (Đường quý phi)! Ba người kia thì không nói, còn lại Điêu Thuyền trong Tam quốc diễn nghĩa thì nàng chính là con gái nuôi trong phủ nhà quan tư đồ Vương Doãn, sắc đẹp mê hồn của nàng đã làm cho Lữ Bố phải ra tay giúp Vương Doãn giết tên đồ tể Đổng Trác cứa nguy nhà Hán. Một loạt ba bài thơ liên tiếp viết về mỹ nhân Điêu Thuyền như sau:

Người đâu ở Chiêu Dương đó hở?
Cánh rồng bay phớn phở trên tay

Động Đình chừng đã qua bay

Lương Châu vỗ dịp nhẹ dày gót sen

Một cành gió lả hoa mềm,

Mùi hương ngào ngạt đầy thềm vẻ xuân.


Bài thơ thứ hai viết rằng:
Én liệng la đà dịp phách ngà
Mây bay một áng diễn thềm hoa.
Mày ngài gợi khách sầu man mác,

Vẻ ngọc xui người dạ thiết tha,
Hồ dễ ngàn vàng mua được miệng

Lọ dùng trăm báu xức vào da?
Rèm cao múa đoạn ai nhìn trộm

Nào biết Tương Vương mấy kẻ là!

Bài thơ thứ ba viết:
Môi son hé nở cánh đào tân,

Ngọc trắng hai hàng thở khói xuân.
Đầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
Rắp toan chém cổ kẻ gian thần!


Trong các họa đồ tích cổ thì cũng có nhiều tích liên quan đến Điêu Thuyền như tích họa cảnh Điêu Thuyền nhận lời cầu giúp của Vương Doãn cứu nhà Hán, cảnh Lã Bố Điêu Thuyền quấn quýt bên nhau nơi Phượng Nghi đình… Thực ra thì các sử sách xưa nói về Điêu Thuyền thế nào thì tôi không biết nhưng qua Tam quốc diễn nghĩa thì Điêu Thuyền không những sắc nước nghiêng thành mà còn là bậc hiếu nghĩa trung quân, chỉ tiếc thay một bông hoa chỉ khoe sắc được mấy độ rồi tàn. Tuy nhiên xưa nay anh hùng tương xứng với mỹ nhân sau này nàng về chung sống với Lã Bố và cũng được Lã Bố thương chiều cũng là một niềm an ủi cho cuộc đời một tuyệt sắc thi hương. Tiếc thay ! sau khi dẹp hết nghịch thần Đổng Trác thì loạn Lý Thôi Quách Dĩ nổ ra nhà Hán không ngừng chìm trong biển máu quan tư đồ Vương Doãn rồi cũng chết về tay Lý Thôi Quách Dĩ.
Vương Doãn bày mưu hay
Gian thần bị giết ngay
Thương dân nên tức ruột

Xót nước lại chau mày
Sao tỏ làng trung giãi?
Mây cao khí nghĩa đầy

Trăm năm hồn vía ấy

Quanh quất Phượng Lâu này.


Đất nước loạn lạc muôn dân cực khổ đó là cái hệ lụy của chiến tranh liên miên mà người làm vua như Hiến Đế nhà Đại Hán cũng đau lòng lắm có điều lực bất tòng tâm biết mà đành chịu vậy, cái tài trị quốc của một đấng minh quân chỉ truyền gần đến đời vua Hoàn Đế rồi từ từ hết hỏi sao giang san không nghiêng ngã, đất nước không suy tàn.


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn QUANG VINH cho bài viết này:
Phong Trần (09-10-2012, 05:42 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 07-10-2012, 10:34 pm 
QUANG VINH
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 02-08-2012, 11:54 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 04:04 pm
Tuổi: 44
Bài viết: 402
Đến từ: SÀI GÒN VIỆT NAM.
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 3750 lần
Được cảm ơn:
2980 lần trong 392 bài viết
 
Điêu Thuyền sắc nước nghiêng thành
Tiếc thay phận bạc như nhành hoa rơi
Thương cha bỏ cả cuộc đời
Vào hang hùm sói làm mồi kế gian
Lữ Bố thật dạ yêu nàng
Vì tình y đã làm càn giết cha
Thương thay số phận đàn bà
Có ra giúp nước cũng là hại thân


Chân Tử Đan


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn QUANG VINH cho bài viết này:
Phong Trần (09-10-2012, 05:45 am), nhocl3uon (23-03-2013, 06:04 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 07-10-2012, 10:48 pm 
QUANG VINH
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 02-08-2012, 11:54 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 04:04 pm
Tuổi: 44
Bài viết: 402
Đến từ: SÀI GÒN VIỆT NAM.
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 3750 lần
Được cảm ơn:
2980 lần trong 392 bài viết
 
Bác Quang Vinh nhắc đến trang tuyệt sắc Điêu Thuyền làm tôi cũng thấy xao xuyến tưởng tượng ra hình ảnh của một người con gái có nhân có sắc,nhưng có một vấn đề mà khi đọc xong Tam Quốc tôi cứ phân vân và nghi hoặc mãi,mong rằng sẽ được các bác giúp giải đáp
Điều làm tôi suy nghĩ mãi là Điêu Thuyền là một trang tuyệt sắc được xếp vào danh sách "tứ đại mỹ nhân" của Trung Hoa cổ đại,lại là một nhân vật có công rất lớn trong việc giết tên gian tặc Đổng Trác.Sau khi Đổng Trác chết rồi nàng về làm vợ lẽ của Lữ Bố,điều này cũng xứng đáng để đền đáp những hi sinh thầm kín của nàng.Thế nhưng khi Lữ Bố bị Tào Tháo giết thì Điêu Thuyền cũng mất tích không hề thấy xuất hiện trong Tam Quốc
Sự mất tích (hay bị lãng quên) của Điêu Thuyền thật là không đáng có với một nhân vật như nàng,tôi không hiểu sao La Quán Trung lại có thể lãng quên nàng một cách vô tình như thế
Tôi luôn phân vân trong đầu mình về vấn đề đó,không biết rồi số phận của Điêu Thuyền sẽ đi đến đâu khi Lữ Bố chết.Không hiểu là có lên trách La Quán Trung vì đã không đoái hoài gì đến nàng nữa hay không,bản thân tôi thì vẫn cảm giác thấy thiếu một cái gì đó khi Điêu Thuyền mất tích một cách bí hiểm như thế.
Tiếc thương cho một người con gái không có hậu vận tốt!
Mong các bác Quang Vinh cho biết đôi điều nữa ạ!


Thiên Đại Hiệu thân kính!
http://www.phomuaban.com/store.php?mod=viewrate&storeid=71780


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn QUANG VINH cho bài viết này:
Phong Trần (09-10-2012, 05:46 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 07-10-2012, 10:59 pm 
QUANG VINH
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 02-08-2012, 11:54 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 04:04 pm
Tuổi: 44
Bài viết: 402
Đến từ: SÀI GÒN VIỆT NAM.
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 3750 lần
Được cảm ơn:
2980 lần trong 392 bài viết
 
Quang Vinh tôi chào bác Thiên Đại Hiệu!Cảm ơn bác rất nhiều bác rất sâu sắc và tinh tế khi nói chuyện luận bàn về Tam quốc diễn nghĩa cũng như các điển tích các nhân vận sự kiện liên quan đến tác phẩm văn học cổ điển này. Câu hỏi của bác xoay quanh nhân vật Điêu Thuyền trong Tam quốc diễn nghĩa rất thú vị và cũng là câu hỏi chung của rất nhiều bạn đọc từ trước tới nay.

Thưa bác Thiên Đại Hiệu mặc dù tôi rất thích tìm tòi ngiên cứu và tìm hiểu về Tam quốc diễn nghĩa nhưng cũng do khả năng và kiến thức có hạn nên cũng chỉ mới là ở mức độ biết chút chút mà thôi. Tuy nhiên theo tôi được biết thì trên rất nhiều quốc gia kể cả Tây Âu có rất nhiều nhà nghiên cứu bàn về nhân vật Điêu Thuyền và cũng có rất nhiều quan điểm cụ thể liên qua đến đời sống tính cách và con người nhân vật Điêu Thuyền. Nhân đây tôi xin được phép giới thiệu với bác cùng tất cả quý vị một một số đoạn trích trong bài viết của tác giả Phạm Xuân Hy đăng trên một chuyên mục của trang Đào Viên Thi Các, trân trọng mời bác Thiên Đại Hiệu cùng quý vị vào đọc và tham khảo cho vui. (Bài viết này rất dài Quang Vinh tôi chỉ trích lược các đoạn có liên quan đến nhân vật Điêu Thuyền mà thôi)


ĐIÊU THUYỀN NGHI ÁN VÀ TRUYỀN THUYẾT
Tác giả Phạm Xuân Hy

Vương Chiêu Quân, Tây Thi, Dương Quý Phi, Điêu Thuyền là tứ đại mỹ nhân của Trung Quốc, đều xếp vào hàng những thiên cổ giai nhân. Nhưng cuộc đời của những người đàn bà này vì đẹp nên có lắm hoạn nạn truân chuyên, và người ta thường đổ lỗi cho đó là “hồng nhan bạc mệnh”!

Riêng Điêu Thuyền, chẳng những được truyền tụng trong dân gian là người đàn bà có nhan sắc làm cho “mây mờ trăng lặn”, mà còn được coi là một kỳ nữ thông minh mưu lược làm điên đảo các anh hùng hào kiệt thời Tam Quốc, cả về sắc lẫn tài như lời bình luận gia Mao Tôn Cương, người thời Minh mạt

(Thập bát lộ chư hầu bất năng sát Đổng Trác, nhi nhất Điêu Thuyền túc dĩ sát chi, Lưu Quan Trương tam nhân bất năng thắng Lã Bố, nhi Điêu Thuyền nhất nữ tử năng thắng chi, dĩ nhâm tịch vi chiến trường, dĩ chỉ phấn vi giáp trụ, dĩ phán lãi vi qua mâu, dĩ tần tiếu vi cung thỉ, dĩ cam ngôn ti từ vi vận kỳ thiết phục, nữ tướng quân chân khả úy tai !
-Dịch nghĩa: Mười tám lộ chư hầu, không giết nổi Đổng Trác. Chỉ một mình Điêu Thuyền giết nổi, Lưu Bị, Quan Công, Trương Phi, không thắng nổi Lã Bố. Chỉ một mình Điêu Thuyền thắng nổi Lã Bố. Dùng chiếu giường làm chiến trường, dùng son phấn làm giáp trụ, dùng khóe mắt làm đao kiếm, lấy cái chau mày và nụ cười làm cung tiễn, dùng lời ngon ngọt nhỏ nhẹ mà bố trận, bầy binh, tướng quân thị mẹt quả đáng sợ thật!) (từ ngữ “Tướng quân thị mẹt” này là chữ của học giả Phan Kế Bính dịch từ chữ Hán “nữ tướng quân” mà ra)


Tuy thế, nhưng đến nay vẫn còn tồn tại những nghi vấn và một số câu hỏi chung quanh nhân vật này. Điêu Thuyền có phải là một nhân vật lịch sử hay chỉ là một nhân vật truyền thuyết hư cấu Điêu Thuyền có phải là vợ của Lã Bố không?

Theo Lương Chương Cự một sử gia đời Thanh từng có nhận định cho rằng Vương Doãn hiến Điêu Thuyền cho Đổng Trác trong Tam Quốc Diễn Nghĩa để làm kế liên hoàn của La Quán Trung là không có thật trong chính sử. Và Điêu Thuyền nữa chỉ là một hình tượng văn học do các tiểu thuyết gia các nhà soạn kịch đời sau tạo dựng ra.

Ngoài cái nghi án Điêu Thuyền có phải là vợ Lã Bố không, còn có một nghi án nữa về kết cục vận mệnh của Điêu Thuyền. Trong truyền thuyết dân gian và các hý khúc tạp kịch của Trung Quốc từ đời Minh đến đời Thanh, tồn tại hai thuyết trái ngược nhau về cái chết của Điêu Thuyền, và đều có liên can đến một nhân vật lịch sứ lẫy lừng thời Tam Quốc, sau được cả trăm triệu người Trung Hoa, từ vua chúa, quan quyền, đến người dân thôn dã tôn kính sùng bái, thờ làm thần. Đó là: Quan Đại Vương tức Quan Vũ

1-Thuyết thứ nhất là: Quan Vũ giết Điêu Thuyền

Người Trung Hoa thần hóa và phong vị hóa Quan Vũ qua nhiều giai thoại truyền khẩu và bằng những hý khúc, tạp kịch khác nhau. Trong đó có truyền thuyết đồng quan điểm coi Điêu Thuyền là vợ Lã Bố, cho là Điêu Thuyền bị Quan Công giết trong một đêm trăng “Quan Đại Vương nguyệt hạ trảm Điêu Thuyền”. Truyền thuyết này kể rằng:

Sau khi Lã Bố thua trận bị Tào Tháo thắt cổ chết Lưu Bị chiếm được Điêu Thuyền thấy Điêu Thuyền đẹp như hoa tựa ngọc có ý muốn lấy nàng làm vợ còn Trương Phi thấy Điêu Thuyền cũng hồn siêu phách tán.Riêng Quan Công nhìn thấy tâm lý của hai người bạn kết nghĩa sinh tử với mình như thế mới lên tiếng bảo với Trương Phi rằng:

- Chẳng ngờ tam đệ mà cũng yêu thích mỹ nhân nhỉ!
Thì Trương Phi đáp:
- Điêu Thuyền đẹp thế này lấy đại ca mới thật xứng đôi!
Lưu Bị trong lòng thật muốn lấy Điêu Thuyền làm vợ nhưng không tiện nói ra mới giả ý nói:
- Nhị ca chưa có gia đình hay là để cho nhị ca lấy vợ đã.
Quan Vũ vội vã từ chối ngay:
- Đệ không cần đâu..đệ không cần đâu.


Lưu Bị lại gán cho Trương Phi, nhưng Trương Phi cũng không tiện nói ra, lại cố ý nhượng lại cho Lưu Bị. Cả ba anh em nhượng đi nhượng lại, nhất thời không anh chịu nhận lãnh Điêu Thuyền làm vợ. Quan Vũ vốn không phải là người ham nữ sắc biết được tâm tư tình cảm của Lưu Bị và Trương Phi như vậy bụng bèn bảo dạ:Đổng TrácLã Bố nhân vì sủng ái Điêu Thuyền mà thân bại danh liệt sự nghiệp tiêu tan. Như nay đại ca và tam đệ bị nữ sắc làm say mê quyến rũ là một điều không tốt. Nếu như đại ca và tam đệ vì một người đàn bà làm thương tổn hoà khí rồi vì đắm say Điêu Thuyền, đại ca không lo tiến thủ nữa khi đó có hối thì cũng muộn rồi. Người con gái này không thể lưu lại được. Nghĩ thế, Quan Vũ quyết định phải giết Điêu Thuyền.

Tối hôm đó Quan Vũ sách cây Thanh Long Yển Nguyệt Đao, còn gọi là Lãnh Diễm Cứ nặng tám mươi hai cân là võ khí mà Quan Vũ thường dùng khi lâm trận đến gọi Điêu Thuyền ra. Dưới ánh trăng sáng, Điêu Thuyền trông càng lộng lẫy nhan sắc càng rực rỡ hơn. Quan Vũ vốn là người cứng cỏi cương nghị nhưng nhìn thấy Điêu Thuyền, lòng cũng trùng lại. Song tự nhủ chính cái nhan sắc tiêu hồn này nếu lưu lại dương thế sẽ di họa cho đại ca và tam đệ, ta cần phải giết đi ngay!

Điêu Thuyền thấy Quan Vũ cầm đao tiến đến thì toàn thân run rẩy sợ hãi, trông như phù dung gặp bão lê hoa gặp gió ẻo lả như dương liễu càng khiến cho người ta phải động lòng thương hoa tiếc ngọc. Quan Vũ cũng không còn đủ dũng khí nữa. Ông nhắm mắt lại tay ông buông rơi cây đao, cây Thanh Long Yển Nguỵêt Đao này, đã từng giúp ông hạ nhiều địch thủ, vô tình rơi xuống chém trúng Điêu Thuyền. Thế là hồn hương tiêu phách tán kết thúc cuộc đời của hồng nhan bạc mệnh!

Những nhà nghiên cứu về truyền thuyết “Quan Vũ giết Điêu Thuyền” đã cho rằng truyền thuyết này được lưu truyền trong dân gian rất trễ sở dĩ như vậy là vì từ sau vương triều nhà Tống Quan Vũ chẳng những được liệt nhập vào hàng thần nhân, lại còn được tôn sùng là “đế” là phu tử là thánh nhân được nhân dân trăm họ thờ cúng thì theo tâm lý tập quán của dân chúng nhân vật như vậy không thể bị luỵ vì nữ sắc. Ngay đến cả La Quán Trung khi thâu thập những cố sự trong dân gian những tạp kịch hý khúc cũng rất cẩn thận không đề cập đến giai thoại này trong tiểu thuyết nổi tiếng “Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa” của ông .

Chính trong cái tâm lý thần hóa Quan Vũ mà cố sự “Quan Vũ giết Điêu Thuyền” được đẻ ra những người tôn sùng Quan Vũ muốn Quan Vũ phải triệt để Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Dũng, Tín, muốn ông phải xa lánh sắc dục và tiền tài và vì là “thần” nên hành vi của ông phải ở trên cả “anh hùng”.

Trong khi Lưu Bị và Trương Phi, thấy nhan sắc của Điêu Thuyền thì hồn phách điên đảo tuy lòng đều ham muốn nhưng lại hư nguỵ nhường đi nhường lại cho nhau. Chỉ duy có Quan Vũ nẩy ra ý tưởng muống giết Điêu Thuyền để trừ họa căn bảo vệ tiền trình và thanh danh cho những người anh em kết nghĩa. Nhưng trước nhan sắc diễm tuyệt của Điêu ThuyềnQuan Vũ cũng phải động lòng thương sót nhắm mắt buông đao để đao rơi xuống vô tình kết quả tính mệnh của Điêu Thuyền, tránh cho Quan Vũ cái tiếng xấu là tàn nhẫn giết một người con gái yếu đuối, hà huống đó lại là người đã lập kỳ công cứu vãn vương triều nhà Đông Hán.

Sang đến đời nhà Nguyên, cố sự “Quan Vũ giết Điêu Thuyền” được quảng bá rất rộng rãi lại có cả tạp kịch “Quan Đại Vương nguỵêt hạ trảm Điêu Thuyền”nhưng không rõ gốc từ sách nào đến đời Minh trên vũ đài hý khúc lại rầm rộ xuất hiện những kịch bản nói đến việc Quan Vũ chém Điêu Thuyền. Có kịch bản giải thích sở dĩ Quan Vũ phải chém Điêu Thuyền, vì Quan Vũ cho rằng Điêu Thuyền là loại người “vô nghĩa bất lương”, một gái hai chồng hại nhân ngộ quốc. Nhưng một bậc anh hùng cái thế như “Quan Đại Vương” mà nỡ xuống tay giết một người con gái diễm kiều, liễu yếu đào tơ cũng chẳng đem lại vinh quang thêm gì cho Quan Vũ mà trái lại làm cho người ta đồng tình thương sót Điêu Thuyền.

Nên ngoài kịch bản “Quan Đại Vương nguyệt hạ trảm Điêu Thuyền”trong truyền thuyết dân gian còn có kịch bản nói về cái chết của Điêu Thuyền “Điêu Thuyền chi tử”, nhưng chết một cách khác, chết một cách tự nguyện.

Tác giả của bản kịch này là Long Học Nghĩa, họ Long cũng dựa vào bối cảnh của việc Thất Thủ Hạ Bì tức truyện Tào Tháo tháo nước sông Tứ Thủy để đánh Lã Bố nhưng lại thuật khác đi là Điêu Thuyền có lòng ái mộ Quan Vũ xin với Quan Vũ nói với Tháo rút nước ra để cứu vớt sinh linh trăm họ ở trong thành.

Kết quả khiến cho Quan Vũ không còn thiên kiến ghét Điêu Thuyên nữa, trái lại, đối với phẩm chất cao thượng biết ưu dân mẫn quốc của nàng lại có cảm tình và sinh lòng ái mộ. Nhưng Lưu Bị thì sợ Quan Vũ mê đắm nữ sắc, nên lấy danh nghĩa đem lễ vật tặng đêm tân hôn để nhắc nhở Quan Vũ đừng quên cái bổn phận “Phò Hán Hưng Lưu”. Đặt Quan Vũ ở giữa hai tình cảm phải chọn lựa: tình yêu và tình bạn kết nghĩa.

Cuối cùng tình cảm của Quan Vũ đã nghiêng về tình bạn kết nghĩa nhiều hơn, ông đã thả Điêu Thuyền, cho Điêu Thuyền tự do ra đi. Nhưng người con gái này trước cảnh nhà tan cửa nát chồng vừa bị Tào Tháo thắt cổ chết đất trời mang mang ly loạn.

Biết đi về đâu? Điêu Thuyền chỉ còn biết ôm nỗi đau khổ mà khóc lóc, rồi đem hoàn cảnh và tâm sự dãi bầy với Quan Vũ. Sau đó cầm đao tự kết liễu đời mình kết thúc cuộc đời một thiên cổ giai nhân và kết thúc vở hý kịch về “Cái chết của Điêu Thuyền”. Trong kịch bản này, tuy đơn thuần nói lên tình cảm khuynh mộ giữa Quan Vũ và Điêu Thuyền cùng nguyên nhân cái chết của Điêu Thuyền là do Quan Vũ lấy việc Phò Hán Hưng Lưu làm trọng mà cắt đứt tình cảm với nàng, đưa nàng đến chỗ tự vẫn. Vai trò của Quan Vũ trong vở kịch xem ra bớt tàn nhẫn hơn so với kịch bản “Quan Đại Vương nguyệt hạ trảm Điêu Thuyền”

Tuy như vậy, trong truyền thuyết dân gian, vốn sẵn thông cảm với Điêu Thuyền cho rằng những kịch bản vừa nêu trên vẫn chưa giải thích minh bạch về cái chết của Điêu Thuyền dù nàng chết cách nào, cũng vẫn là tàn nhẫn và bất hạnh. Vì thế, trái ngược lại với giai thoại “ Quan Đại Vương nguyệt hạ trảm Điêu Thuyền”, trong dân gian còn có một huyền thoại khác là :“ Quan Công nghĩa thích Điêu Thuyền”

2- Thuyết thứ hai: Quan Công nghĩa thả Điêu Thuyền, tình tiết của thuyết thứ hai này được thuật như sau đây:

Sau khi Tào Tháo đánh bại và thắt cổ Lã Bố chết đem Điêu Thuyền giao cho Quan Vũ coi giữ, một mưu sĩ bèn bàn với Tào Tháo là đem Điêu Thuyền tặng cho Quan Vũ để Quan Vũ vì luyến mê nữ sắc mà hết ý chí tranh đấu đồng thời khiến cho Lưu Bị và Trương Phi bị bất mãn tạo thành ly gián kế giữa ba anh em kết nghĩa đồng tử này.

Tào Tháo y kế thi hành, nhưng không ngờ, Quan Vũ là người không ham nữ sắc, cự tuyệt không nhận. Vì thế, Tào Tháo bèn hạ lệnh xử tử Điêu Thuyền.

Điêu Thuyền nghe tin ấy, cả ngày khóc lóc thê thảm Quan Vũ cảm thấy phiền não, mới gọi Điêu Thuyền đến bảo:

- Nhà ngươi trước đã ở với Đổng Trác, sau lại lấy Lã Bố, con gáí mà lấy hai lần chồng là một điều không tốt đẹp còn khóc nỗi gì?

Điêu Thuyền nói:

- Thưa Quan tướng quân, đấy đâu phải tội của thiếp mà do Vương ân công muốn nhờ thiếp để thi hành kế liên hoàn, thiếp đem tấm thân trinh bạch vì nước trừ hại công đã chẳng có ngược lại nay còn bị kết tội xử tử như thế há chẳng phải là một điều đáng thương tâm hay sao?

Quan Vũ nghe Điêu Thuyền trả lời như vậy, cũng thấy Điêu Thuyền là người vô tội trong lòng bỗng nẩy sinh trắc ẩn muốn thả tự do cho Điêu Thuyền. Nhưng Điêu Thuyền tứ cố vô thân, không nơi nương dựa, nên bầy tỏ với Quan Vũ là sau khi được thả, thì xin tìm đến một am nhỏ trong xó rừng nào đó để ẩn cư xuống tóc quy y.

Quan Vũ thấy Điêu Thuyền tỏ ý như vậy thì lấy một ít vàng và hai bộ quần áo tặng cho Điêu Thuyền rồi bảo nàng mau trốn đi gấp Điêu Thuyền cảm tạ Quan Vũ đã vì nghĩa mà thả nàng.Nhưng lúc ra khỏi cửa thì chợt nghĩ rằng mình thân gái yếu đuối làm sao có thể đào thoát ra khỏi quân doanh thành trì ở đây huống chi quan ải dặm trường gian nan hiểm trở, thực khó mà qua nổi.

Bấy giờ, Quan Vũ đã quyết tâm hết lòng cứu Điêu Thuyền ông bèn bảo Điêu Thuyền cải trang thành một binh sĩ cưỡi ngựa lẫn trong đám kỵ binh, và tự mình dẫn đội kỵ binh ra khỏi cửa thành vì thế không ai dám ngăn trở gì giúp cho Điêu Thuyền ra đi một cách thuận lợi. Quan Vũ đưa Điêu Thuyền đến tận cửa am gọi là Tĩnh Từ Am dưới chân núi sau đó mới quay ngựa trở về.

Chẳng ngờ, về đến nửa đường, Quan Vũ gặp Trương Phi vác cây sà mâu đi đến tìm Điêu Thuyền để giết. Nguyên lai Trương Phi khi biết tin Tào Tháo đem tặng Điêu Thuyền cho Quan Vũ thì sợ Điêu Thuyền làm ô danh giá anh hùng cái thế của người anh kết nghĩa với mình, bèn nẩy sinh ra ý nghĩ đi tìm Điêu Thuyền để giết.Nhưng Quan Vũ chặn giữ Trương Phi lại, rồì đem sự thật giảng giải cho Trương Phi rõ sau này cả Lưu Bị lẫn Tào Tháo khi nghe truyện Quan Vũ vì nghĩa thả Điêu Thuyền, đều khen ngợi Quan Vũ là bậc chân anh hùng không ham nữ sắc.

Quan Vũ là một nhân vật có thật trong lịch sử Trung Quốc, ông vốn không có liên hệ nào với nhân vật Điêu Thuyền. Những truyền thuyết hay hý khúc hư cấu trên đây, dù“ giết hay tha Điêu Thuyền” đều phát xuất từ tâm lý dân gian phản ánh hai thái độ đối với nữ sắc của Quan Công :

- Một là, muốn Quan Vũ phải giết Điêu Thuyền, để chứng tỏ ông là người anh hùng không tham nữ sắc.

- Hai là, muốn Quan Vũ tha Điêu Thuyền, còn nếu không thế, Quan Vũ chưa đủ là người nhân ái, trọng nghiã, chưa đủ tư cách “thánh nhân”

Hay đúng ra, bi kịch Điêu Thuyền, phản ánh đúng cái quan niệm nam tôn nữ ty, nam giới trọng hơn nữ giớí ở thời kỳ phụ hệ cực thịnh của xã hội phong kiến Trung Hoa, trong đó caí tư tưởng « trọng nam khinh nữ” “ chồng chúa vợ tôi”, coi đàn bà như một món đồ chơi. Có quyền khinh khi vuì dập thích thì giữ, không thích thì bỏ vứt đi. Hoặc làm vật đổi chác như Nhâm Thành Vương Tào Chương con Ngụỵ Văn Đế Tào Tháo chẳng từng đem vợ ra đổi để lấy ngựa đó sao. Chẳng thế mà, trong hý khúc, người ta đã đặt vào miệng Quan Vũ lời nói: “Con gái mà lấy hai lần chồng là một điều xấu hổ hết sức còn khóc nỗi gì”. Lời nói này, há chẳng phải là biểu lộ cái quan niệm “nam tôn nữ ty” của tư tưởng phong kiến hủ lậu, đanh ác đó sao ? Chỉ có nam giới mới có quyền năm thê bẩy thiếp, còn đàn bà phải “Tiết hạnh khả phong” hai đời chồng sẽ bị coi là một điều xấu.

Ngoài cái tư tưởng trọng nam khinh nữ, giới sĩ phu trí thức phong kiến Trung Quốc thuở xưa, và ít nhiều gì lây lan cả ở Việt Nam nữa, còn cho rằng người đàn bà đẹp là nguồn gốc của những nhiễu nhương loạn lạc rồi đưa ra những tiêu chí rõ rệt như “hồng nhan họa thuỷ ”, hoặc “nữ sắc vong quốc”... cho rằng người đàn đẹp đưa đến sự suy sụp tiêu vong của đất nước, như trường hợp Bao Tự nhà Chu, Dương Qúy Phi đời Đường. Còn như thấy người đàn bà nào gặp cảnh trầm luân đau khổ, nếu có đem lòng thương sót thì bảo đó là “ hồng nhan bạc mệnh”.

Đó là số trời chứ chẳng phải giới mày râu tu mi chúng tôi gây ra đâu như trường hợp của Thúy Kiều là vậy. Thân phận của ngươì đàn bà ngày xưa sao khổ đến thế kể cả có may mắn khi được làm thân phận của một con cò thì cũng chỉ là:

Con cò lặn lội bờ sông gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non
Làm trọn cái bổn phận người vợ thờ chồng và nuôi chồng


Cơ cực lắm thay!

Người viết xin kết thúc bài viết mua vui này bằng nửa câu ca dao trên đây, để bầy tỏ sự đồng tình thông cảm với những người phụ nữ từng bị khinh miệt vì cùng chung hoàn cảnh và vận mệnh với Điêu Thuyền, dù chỉ là một hình tượng văn học.
Paris ngày16-11-2OO7
Phạm Xuân Hy


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn QUANG VINH cho bài viết này:
taokhanh17 (01-08-2013, 10:52 am)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 23-03-2013, 06:00 pm 
nhocl3uon
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 23-03-2013, 05:56 pm
Lần ghé thăm trước: 23-03-2013, 06:07 pm
Bài viết: 2
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 1 lần
Được cảm ơn:
0 lần trong 0 bài viết
 
cháu chào 2 bác. 2 bác có thể chỉ cho cháu mấy câu thơ nói về ngũ hổ tướng được không ạh?


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 23-03-2013, 06:06 pm 
nhocl3uon
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 23-03-2013, 05:56 pm
Lần ghé thăm trước: 23-03-2013, 06:07 pm
Bài viết: 2
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 1 lần
Được cảm ơn:
0 lần trong 0 bài viết
 
các bác có vẻ am hiểu về lịch sử tq cũng như tqdn nhỉ. cháu mới tìm hiểu về lịch sử của trung quốc cũng như tqdn. có j k hiểu cháu nhờ các bác chỉ giúp cháu được không ạh?


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 01-08-2013, 10:57 am 
taokhanh17
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 01-08-2013, 10:51 am
Lần ghé thăm trước: 01-08-2013, 11:03 am
Bài viết: 3
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 1 lần
Được cảm ơn:
0 lần trong 0 bài viết
 
quần hùng ở sơn đông
dấy binh trừ bạo hung
quân hợp nơi biên ải
tâm trí tận hàm dương
dàn binh không dám tiến
sớm tối chỉ ngóng trông
kẻ tiếm quyền đế hiệu
người mưu đoạt ngai rồng
chinh phạt triền miên mãi
khiến trăm họ khốn cùng
xương trắng phơi đầy bãi
tiếng gà ngàn dặm thông
dân trăm người còn một
nghĩ mà nát tan lòng

bài thơ của Tào Tháo than thở về cuóc khởi nghĩa chống lại Đổng Trác nhưng bị thất bại


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 01-08-2013, 11:00 am 
taokhanh17
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 01-08-2013, 10:51 am
Lần ghé thăm trước: 01-08-2013, 11:03 am
Bài viết: 3
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 1 lần
Được cảm ơn:
0 lần trong 0 bài viết
 
Trông vời xa nghìn dặm
Gió chiều cuốn bình nguyên
Tráng sĩ bao đau khổ
Tiểu nhân hưởng bình yên
Nợ nước chưa đền đáp
Cam nhìn cảnh nát tan
Trông về đông vỗ kiếm
Chạnh lòng nhớ Thái Sơn

Bài thơ của Tào Thực ca ngợi công đức của cha mình trong cuộc đua tranh lên ngôi thái tử cùng với anh trai là Tào Phi, nhưng thất bại


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 01-08-2013, 11:03 am 
taokhanh17
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 01-08-2013, 10:51 am
Lần ghé thăm trước: 01-08-2013, 11:03 am
Bài viết: 3
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 1 lần
Được cảm ơn:
0 lần trong 0 bài viết
 
Trèo lên kiệt trạch
Trông vời biển Đông
Biển xa mờ nhạt
Mây núi trùng trùng
Mặt trời mặt trăng
Muôn vàn tinh tú
Như từ nơi đây
Chói lòa rực rỡ
Cất lên lời ca
Anh hùng vạn thuở

Bài thơ này Tào Tháo làm khi đại phá xong Viên Bản Sơ.( Cụ lò mò trèo lên đinh nủi, giáp biển (có núi có biển0 trông rất là nên thơ)


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 19 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 7.530s | 82 Queries | GZIP : On ]