Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 


¸.·º°¨(¯`'•.:.||.:.•'´¯)¨°º·.¸




Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 5 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 01-10-2011, 02:30 pm 
Đào Phong Lưu
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 24-06-2010, 04:37 pm
Lần ghé thăm trước: 17-04-2014, 09:40 pm
Tuổi: 65
Bài viết: 2059
Đến từ: Hà Nội
Giới tính: Nam
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 5470 lần
Được cảm ơn:
9311 lần trong 1836 bài viết
 

VỀ CÂU ĐỐI "PHONG THANH, VŨ THANH..."


Cảm ơn ông đồ Phạm đã đưa ra xuất xứ của vế đối “PHONG THANH VŨ THANH…” mà Nữ sĩ Ngọc Liên đã đưa lên TRANG CÂU ĐÔI thi đàn. Nhân đây Đào mỗ xin được “nối điêu” (học theo) lời của Phạm tiên sinh đôi dòng:
Cuối thời nhà Minh ở Trung Quốc có nhiều đảng phải nổi lên chống lại triều đình. Năm 1659 một sĩ phu ở Giang Nam tên Cố Hiến Thành lập lên “Tô Đông Lâm thư viện” để dạy học chữ và bình luận thơ văn ông lấy câu PHONG THANH VŨ THANH ĐỘC THƯ THANH, THANH THANH NHẬP NHĨ风声雨声读书声, 声声入耳 để dăn dạy học trò chăm chỉ học hành. Nhưng trước nhiều phong trào nổi dậy chống triều đình đã cuốn hút thầy trò trường này thấm nhuần tư tưởng “Quốc gia lâm nguy, thất phu hữu sự” (Như ông Cải đã phân tích) . Năm 1664, thư viện này đổi thành Đảng Đông Lâm, lúc ấy lãnh tụ Đảng họ Cố mới thêm một vế nữa vào câu trên để thành câu đối là GIA SỰ QUỐC SỰ THIÊN HẠ SỰ, SỰ SỰ QUAN TÂM 家事国事天下事,事事关心 (Ở TQ hiện nay có nhiều nơi lưu trữ từ cuối là “Ý thức” thay cho từ “quan tâm”) và khẩu hiệu của Đảng Đông Lâm lúc ấy là LÃNH PHONG NHIỆT HUYẾT, TẨY ĐỊCH CÀN KHÔN (冷风热, 洗涤乾坤 - Lấy gió lạnh và bầu nhiệt huyết, rửa sạch non sông). Phong trào của Đảng này được rất nhiều người hưởng ứng. Do vậy tôn chỉ và khẩu hiệu của họ được đời sau còn nhắc đến. Trong số này có Thanh Tâm Tài Nhân cũng đã trích dẫn một nửa đầu của vế đối trên đưa vào tác phẩm Kim Vân Kiều truyện của mình (trong đoạn tả Kim Trọng nghe Thúy Kiều gảy đàn). Nhưng Thanh Tâm Tài Nhân đã sửa chữ “Thư” thành chữ “như” để mang ý miêu tả so sánh (Đào mỗ đã trình bày trong bài viết trước). Nữ sĩ Ngọc Liên cũng chỉ lấy trích dẫn như vậy (của Thanh Tâm Tài Nhân) để ra vế xuất đối cho Thi đàn:
PHONG THANH, VŨ THANH, ĐỘC NHƯ THANH
风声雨声读
Xin mời Quí Thi hữu tiếp đối câu này của Nữ sĩ Ngọc Liên!

ĐPL2011.10.01


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn Đào Phong Lưu cho bài viết này:
Lính thuỷ (01-10-2011, 04:04 pm), giahung1980 (14-10-2011, 08:37 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 01-10-2011, 03:40 pm 
Lính thuỷ
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/manhthuongquan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 14-05-2010, 05:42 am
Lần ghé thăm trước: 29-03-2014, 02:39 pm
Bài viết: 914
Đến từ: Biển xanh, đảo xa
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 801 lần
Được cảm ơn:
2052 lần trong 655 bài viết
 
Trích dẫn câu của bác Lưu:

Do vậy tôn chỉ và khẩu hiệu của họ được đời sau còn nhắc đến. Trong số này có Thanh Tâm Tài Nhân cũng đã trích dẫn một nửa đầu của vế đối trên đưa vào tác phẩm Kim Vân Kiều truyện của mình (trong đoạn tả Kim Trọng nghe Thúy Kiều gảy đàn). Nhưng Thanh Tâm Tài Nhân đã sửa chữ “Thư
” thành chữ “như” để mang ý miêu tả so sánh (Đào mỗ đã trình bày trong bài viết trước). Nữ sĩ Ngọc Liên cũng chỉ lấy trích dẫn như vậy (của Thanh Tâm Tài Nhân) để ra vế xuất đối cho Thi đàn:
PHONG THANH, VŨ THANH, ĐỘC NHƯ THANH
风声雨声读

===========


Cảm ơn bác Lưu đã bổ sung thông tin về câu đối này.
Em đang tìm đọc Kim Vân Kiều bản gốc theo chỉ dẫn của bác đây.
Kính chúc bác khoẻ!
Nếu bác có nguyên bản Kim Vân Kiều hoặc nguyên văn đoạn Kiều gảy đàn thì bác post lên cho mọi người cùng tăng thêm phần hiểu biết bác nhé.
Theo em thì không có chữ "độc như thanh" đâu bác ạ.
cách giải thích của bác về điển tích Truyện Kiều khi chàng Kim Trọng nghe nàng Kiều đàn, nghe chừng không ổn bác ạ.
Sau đây là điển tích phổ thông mà ai cũng biết rõ rành rành.

Điển tích đoan này được mọi người viếểttânn mạng như sau:

Rằng nghe nổi tiếng cầm đài
Nước non luống những lắng tai Chung Kỳ
Thưa rằng tiện kỹ xá chi
Đã lòng dạy đến dạy thì phải vâng
Hiên sau treo sẵn cầm trăng
Vội vàng Sinh đã tay nâng ngang mày
Nàng rằng nghề mọn riêng tay
Làm chi cho bận lòng này lắm thân
So dần dây vũ dây văn
Bốn dây to nhỏ theo vần cung thương
Khúc đâu Hán Sở chiến trường
Nghe ra tiếng sắt tiếng vàng chen nhau
Khúc đâu Tư Mã Phượng cầu
Nghe ra như oán như sầu phải chăng
Kê Khang này khúc Quảng Lăng
Một rằng lưu thủy hai rằng hành vân
Quá quan này khúc Chiêu Quân
Nửa phần luyến chúa nửa phần tư gia
Trong như tiếng hạc bay qua
Đục như tiếng suối mới sa nửa vời
Tiếng khoan như gió thoảng ngoài
Tiếng mau sầm sập như trời đổ mưa
Ngọn đèn khi tỏ khi mờ
Khiến người ngồi đó cũng ngơ ngẩn sầu
Khi tựa gối khi cúi đầu
Khi vò chín khúc khi chau đôi mày
Rằng hay thì thật là hay
Nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào
[font=verdana,helvetica][font=verdana,helvetica]
Đây là chuyện Hán Sở tranh hùng, đoạn kết oan nghiệt của mối tình Hạng Võ Ngu Cơ:


Với mưu lược của Hàn Tín, quân Hán của Lưu Bang đã chiếm được Bành Thành, cứ điểm cuối cùng của quân Sở. Hạng Võ phải kéo quân về thủ trại trên bờ sông Ô Giang. Tuy tình hình đã nguy khốn, nhưng quân số Sở vẫn còn kháđông. Hạng Võ lại là một dũng tướng phi thường, trong một ngày đánh lui hơn 60 viên tướng Hán mà đao không nhụt, ngựa không lùị Vì vậy quân Hán chỉ bao quanh trại quân Sở reo hò inh ỏi, nhưng không có thêm tướng nào dám vào nghinh chiến với Hạng Võ.

Tướng sĩ tâu trình với Hạng Võ:

- Cả ngày hôm nay, Đại Vương thân không rời giáp , ngựa chẳng hở yên. Bây giờ tướng Hán đã khiếp sợ, án binh bất động. Vậy xin Đại Vương cho đóng dinh để Hoàng hậu nghỉ tạm qua đêm.

Hạng Vũ đồng ý và cho mời Ngu Cơ đến:

- Quân Hán đã cướp thành. Đêm nay ái hậu cùng ta qua đêm bên giòng sông Ô Giang này, màn trời chiếu cỏ kể cũng thi vị. Ngày trước ta đánh Chương Hàm, phải mất chín ngày mới thắng được. Nay chỉ một sớm chiều đã đánh bạt được hàng chục tướng Hán, chỉ vì muốn kết trận sớm để về với nàng.

Trong lúc ấy, quân sư Hàn Tín của Lưu Bang đang đứng ngồi không yên, suy mưu tính kế. Các tướng Hán đã hợp sức giao tranh với Hạng Võ mà vẫn thua chạy dài, thì không dùng thế cương mà thắng được. Hàn Tín cho mời Trương Lương đến vấn kế:

- Luôn mấy ngày ác chiến với Hạng Vương, các tướng Hán không ai địch nổị Nếu để tình hình này kéo dài, Hạn Vương sẽ thoát được vòng vây, kéo về Giang Đông mà dưỡng binh, thì chiến sự sẽ khó phân bề thắng bạị Xin tiên sinh chỉ giáo một mưu chước mới hòng đánh bại được Sở vương.

Một chút trầm ngâm, Trương Lương trả lời:

- Việc đó không khó. Bây giờ cứ làm cho các tướng sĩ của Hạng Võ phân lỵ Khi Sở vương đã bị cô thế rồi, thì ta bằ't sống dễ dàng. Từ nhỏ, tôi có học được khúc tiêu của một dị nhân. Nghe khúc tiêu này, lòng người xao động mãnh liệt tình hoài hương, đang vui thì sẽ hân hoan khó tả, đang buồn thì lại càng da diết nhớ quệ Nay đang lúc vào thu, gió heo may về, cây cỏ xao xác lá vàng, kẻ chiến chinh chắc không thể nào không thổn thức nhớ quệ Tối nay, tôi sẽ vào vách núi Kê Minh, trong canh vắng, tiếng tiêu vọng lên thì quân tướng Hạng Võ chẳng còn lòng dạ nào mà nghĩ đến chuyện binh đao.

Đêm về khuya, làn gió se lạnh, ánh trăng thu nhạt nhòa trong màn sương. Tiếng tiêu trỗi lên réo rát, sầu thảm như lòng cô phụ, mênh mang như lòng mẹ nhớ con, thỏ thẻ như tiếng trẻ mong cha về... lòng ai có sắt đá đến đâu bỗng chốc cũng yếu mềm như cánh liễu non trước cơn gió lốc. Tiếng tiêu lại còn cách đoạn bằng lời ca bi ai:

Đêm thu mù mịt trời sương
Có người thiếu phụ quê hương lạnh lùng
Sa trường vó ngựa
Trẩy gót binh nhung
Con thơ nheo nhóc mịt mùng dặm xa
Cơ hàn đau đớn mẹ cha
Canh khuya vò võ tuổi già đợi con
Chí trai vạn dặm
Hồ thỉ bốn phương
Nhưng con đi đã lầm đường
Giúp người tàn bạo không thương dân tình
Mơ mang giữa nửa giấc ba sinh
Một đi một nhớ một mình canh thâụ

Tiế'ng địch trên sông Lô dẫn theo lời ca nỉ non đã mau chóng làm mềm lòng tướng sĩ của Sở vương. Họ buông gươm giáo, cỡi bỏ chiến bào, lặng lẽ đào ngũ. Chỉ còn lại hai tướng trung kiên là Chu Lan và Hoang Sở đã cưỡng lại đước cái âm thanh mê hoặc đó. Cả dinh trại trong phút chốc bỗng rơi vào cái tĩnh lặng đáng sợ. Chính cái tĩnh lặng này đã đánh thức dũng tướng Hạng Võ. Sở vương vùng đứng đậy, quay mặt về phía núi Kê Minh, nơi đang vọng ra tiếng tiêu não nùng. Sở vương ngửa mặt lên trời than:

- Ôi cơ đồ của ta, trong thoáng chốc đã tiêu tan vì tiếng tiêu này.

Hai vị tướng quân đang quì dưới trướng, cúi đầu không nói nên lờị Hạng Võ truyền hai tướng bày ti^ẹc rượu, rồi cùng Ngu Cơ đối ẩm:

Tấm thân lấp biển vá trời
Thanh gươm yên ngựa một đời dọc ngang
Giờ đây mưa gió phũ phàng
Anh hùng mạt lộ giang sơn tan tành.

Ngu Cơ nhắp tiếp mây chung rồi đáp:

Cát đằng nương bóng cội tùng
Bấy lâu khăng khít thủy chung một lòng
Tả tơi vì ngọn gió đông
Cội tùng ngả bóng cát đằng bơ vơ.

Mặc cho trời đổ, đất nghiêng, như đôi tình nhân đang say men tình, Hạng Võ Ngu Cơ vẫn ngồi bình thản uống rượu ngâm thơ. Đến lúc trời rạng ánh mai, Chu Lan và Hoàng Sở mới rón rén bước vào:

- Trời sắp sáng rồi, xin quân vương lên đường bôn tẩu.

Ngu Cơ cũng hối thúc:

- Xin lang quân hãy nhanh chóng lên đường, đừng vì tình mà lụỵ Cả một cơ đồ lang quân hãy phục hưng lại Xin một lạy tạ từ phu quân. Thiếp không thể theo phu quân làm vướng bận bước chân người.

Hạng Võ hiểu ý người yêu, rút đoản đao ra trao cho nàng. Ngu Cơ cầm lấy, đâm vào cổ tự vẫn, vĩnh biệt tình lang . Hạng Võ nước mắt đầm đìa, thét lớn: Ngu Cơ tình ơi !. Cùng lúc ấy, quân Hán kéo vào vây phủ. Hạng Võ một thân một ngựa phá được vòn g vây, thoát ra bờ sông Ô giang. Giang sơn giờ nay đã tan mờ sương khói, không thể nào khôi phục được. Hạng Võ quay nhìn giòng sông, rút gươm tự kết liễu một đời vẫy vùng dọc ngang. Người đời sau có thơ:

Sức mạnh kinh thiên vạn cổ truyền
Vẫy vùng yên mã đoạt giang yên
Hạ thành ai luận anh hùng sự
Mãnh hổ sa cơ cũng phải hèn

[/font]
[/font][font=verdana,helvetica][font=verdana,helvetica]

Cầm đài:

cái đài để Tư Mã Tương Như ngồi gảy đàn. Tri âm: hiểu biết nhau qua tiếng nhạc; từ chuyện Tử Kỳ tri âm Bá Nha thời Chiến Quốc, tri âm đã là nghĩa chung của một tình bạn thiết thân, thông hiểu được ý nhau.

Theo sách Lã thị xuân thu: "Bá Nha cổ cầm, Chung Tử Kỳ tại ngoại thiết tính chi viết: nguy nguy hồ như thái sơn, dương dương hồ như lưu thủy" (Bá Nha gảy đàn, Chung Tử Kỳ ở ngoài nghe trộm , khen rằng: ngun ngút như núi Thái Sơn, cuồn cuộn như dòng nước chảy.

Vào lúc Tấn, Sở đang giao hảo nhau. Bá Nha là người nước Sở, nhưng lại làm quan đến chức Thượng đại phu của nước Tấn. Bá Nha nổi tiếng là một khách phong lưu văn mặc, lại có ngón đàn tuyệt diệu nhất đời; ngày liền đêm, Bá Nha không bao giờ rời cây Dao cầm thiết thân của mình.

Năm ấy, trên đường từ Sở về lại Tấn sau sau chuyến công cán, Bá Nha cho thuyền đỗ lại bến Hàm Dương vào một đêm trăng thanh gió mát. Bá Nha cho đồng tử đốt lư trầm trước thuyền, rồi lấy Dao cầm ra so phi'm thử dâỵ Dưới ánh trăng trong, tiếng đàn quyện lấy hương trầm đang cất vút lên cao giữa đêm thu thanh vắng, bỗng một tiếng " bựt " khô khan, dây tơ đồng đứt. Bá Nha nghĩ dây đàn đứt ắt có quân tử nào nghe lén đây, bèn sang sảng cất tiếng:

- Có cao nhân nào trên bờ lắng nghe tiếng đàn của tại hạ, xin vui lòng ra mặt.

Từ trên vách núị có tiếng vọng xuống:

- Xin đại nhân thứ lỗi cho, tiểu dân này đi kiếm củi về muộn, đi ngang qua đây, nghe tiếng đàn tuyệt diệu quá, nên cất bước đi không đành.

Bá Nha cười lớn:

- Tiều phu nào mà lại dám nói chuyện nghe đàn với ta?.

Tiếng nói từ trên núi lại đáp lại:

- Đại nhân nói vậy, kẻ hèn này trộm nghĩ là không đúng. Há đại nhân không nhớ câu nói của người xưa: "Thập nhất chi ấp tất hữu trung tín" (Trong một ấp có mười nhà ắt có người trung tín). Hễ trong nhà có quân tử thì ngoài cửa ắt có người quân tử đến...

Bá Nha có vẻ ngượng khi nghe câu nói của người tiều phu. Biết mình lỡ lời, ông tiến sát đến mũi thuyền nói lớn:

- Nếu thật là người trên bờ biết nghe đàn, thì xin cho biết lúc nãy tại hạ đã đàn khúc gì?.

Giọng trên bờ bình thản vọng xuống:

- Đó là Khổng Vọng Vi, Đức Khổng Tử khóc thầy Nhan Hồi. Hồi nãy, đại nhân đang đàn thì đứt dây, nên còn thiếu mất câu chót.

Nghe xong, Bá Nha thấy lòng phơi phới lạ, vội sai tùy tùng lên bờ rước người tiều phu xuống thuyền. Bá Nha trân trọng đón tiếp:

- Quý hữu biết nghe đàn, vậy chắc cũng rõ được xuất xứ của cây Dao cầm?

Tiều phu không ngập ngừng:

- Nghe nói, thuở xưa vua Phục Hy tình cờ trông thấy có năm sắc sao rơi xuống cụm ngô đồng và chim phượng hoàng đến đó đậụ Vua biêt cây ngô đồng là thứ gỗ quý, hấp thụ tinh hoa của trơi đất, có thể dùng để làm nhạc khí được, liền cho người hạ cây, cắt làm ba đoạn Đoạn ngọn, tiếng quá trong và nhẹ, đoạn gốc tiếng đục và nặng, chỉ có đoa,n giữa tiếng vừa trong vừa đục. có thể dùng được. Nhà vua cho ngâm đoạn giữa thân cây giữa dòng nươc, đúng bảy mươi hai ngày đêm, vớt lên phơi trong mát cho thật khô rồi gọi người thợ giỏi Lưu Tử Kỳ đẻo thành cây Dao cầm. Dao cầm dài ba thước sáu tấc, một phần án theo ba trăm sáu mươi mốt độ chu thiên, mặt trước rộng tám tấc, án theo tám tiết, mặt sau rộng bốn tấc án theo bốn mùa, bề dày hai tấc án theo lưỡng nghị Đàn gồm mười hai phi'm, tượng trưng cho mười hai tháng trong năm , lại có thêm một phi'm phụ tượng trưng cho tháng nhuận. Đàn có năm dây án theo ngũ hành tượng trưng cho năm âm: cung, thương, giốc, thủy, vũ. Xưa, vua Thuấn gảy đàn Ngũ huyền, thiên hạ thái bình. Khi vua Văn Vương bị ngồi tù nơi DũLý, Bá Âp Khảo thêm một dây oán, gọi là văn huyền (dây văn). Về sau, khi VũVương đánh nước Trụ, thêm môt dây nữa gia tăng kích động gọi là vũ huyền (dây vũ). Do đó, Dao cầm lúc đầu có năm dây, sau có bảy dâỵ Dao cầm có bốn điều kỵ là: rét lớn, nắng lớn, gió lớn và tuyết lớn; và bảy điều không nên là: không đàn ở đám tang, không đàn lúc lòng rối loạn, không đàn lúc lòng không thanh bạch, không đàn lúc bận rộn nhiều việc, không đàn lúc y trang không chỉnh tề, không đàn lúc không có trầm hương và không đàn lúc không có bạn tri âm.

Bá Nha nghe nói, biết tiều phu là bậc kỳ tài, đem lòng kính thương:

- Hiền hữu quả là người tinh thông nhạc lý. Xưa kia, Khổng Tử đang gảy đàn, thầy Nhan Hồi bước vào, nghe thanh âm sao mà u trầm, biết là trong tâm Khổng Tử đang giao động . Hỏi ra, mới hay là trong khi Khổng Tử đàn, thấy con mèo đang bắt chuột, nên tâm tư đã chùng tiếng tơ đồng. Trước kia, Nhan Hồi nghe tiếng đàn mà biết được lòng học trò, còn ngày nay, nghe tiếng đàn Bá Nha này , hiền hữu có biết lòng ta đang tư lự gì không?

- Xin đại nhân cho nghe một vài khúc nhạc nữa
Bá Nha thay dây đàn, gảy khúc Ý tại non cao.

Tiều phu ngẩng mặt mỉm cười:

- Tuyệt thay, ý chí cao vút. Ý tại non cao.

Bá Nha giật mình ngưng đàn. Một lúc sau gảy thêm khúc Ý tại lưu thủy.

Tiều phu khua tay xuống dòng nước:

- Trời nước bao lạ. Ý tại lưu thủy.

Bá Nha thất kinh, nhìn người tiều phu không ngớt mắt, sao lại có người cảm thấu được tiếng đàn của minh như vậỵ Ông sai nguời hầu dẹp trà, bày tiệc rưọụ Xong, ông đứng lên trước mặt người tiều phu, kính cẩn hỏi:
- Dám hỏi tiên sinh quý danh và quê quán.

Tiều phu vội đứng lên, chắp tay thi lễ:

- Tiện dân họ Chung, tên Tử Kỳ, người thôn Tập Hiền gần núi Mã Yên nàỵ Còn đại nhân, chẳng hay cao danh quý tánh là gì, hiện đi trấn nhậm nơi đâu mà ghé thuyền lại đây vãng cảnh.

- Tại hạ họ Du tên Thụy, là Đại phu nuớc Tấn, nhân đi sứ nước Sở về, thấy cảnh Hàm Dương trăng thanh gió mát, nên ghé thuyền thưởng lãm. Tại hạ chỉ là một kể tài hèn đức bạc mà thôị Còn như tiên sinh đây học thức uyên bác cớ sao không xuất thân lập công danh, phò vua giúp nước, mà lại sống ẩn dật chốn núi non hẻo lánh này.

- Tôi còn cha mẹ già, không có anh em, phận làm con phải lo tròn chữ hiếu, dẫu cho công hầu khanh tướng cũng không thể đổi được một ngày báo hiếu của tại hạ

Tử Kỳ hai mươi bảy tuổị Bá Nha trân trọng nói:

- Tiện chức hơn tiên sinh những mười tuổị Nếu tiên sinh không chê tôi đức mọn tài hèn thì xin kết làm anh em để khỏi phụ duyên tri âm.

Chung Tử Kỳ khiêm nhượng đáp:

- Đại nhân là bậc công khanh nơi triều đình, tại hạ là kẻ áo vải chốn sơn lâm thì làm sao kết bạn với nhau được, xin đại nhân miễn cho.

- Giá trị con người đâu ở chỗ giàu sang phú quý, mà ở đức hạnh tài năng. Nay nếu tiện sinh chịu nhận làm anh em thì thật là vạn hạnh cho tiện chức.

Bá Nha đã có thành tâm, Tử Kỳ không từ chối nữa.. Bá Nhà sai người hầu đốt lò hương mới, lập hương án trước thuyền, cùng Tử Kỳ lạy trời đất tám lạy, nhận nhau làm anh em khác họ Rồi hai bạn cùng đối ẩm chuyện trò với nhau rất chi là tương đắc.

Đến lúc ánh trăng nhạt nhòa, tiếng gà eo óc gọi ánh nắng mai, đoi bạn đành phải chia taỵ Bá Nhà giọng run run, nhìn Tử Kỳ:

- Lòng huynh quá cảm mộ, chưa nỡ rỡi hiền đệ Hiền đệ có thể cùng huynh đi thêm một đoạn đường để thêm đước một khúc chuyện trò cho thỏa mối tâm tình.

Chung Tử Kỳ cũng không dấu được xúc động:
- Theo lễ, tiểu đệ phải tiễn hiền huynh vài dặm đường mới phải, ngặt vì song thân của tiểu đệ đang trông ngóng ở nhà, xin hiền huynh thứ lỗi.

- Vậy thì hiền đệ về nhà xin với song đường qua nước Tấn thăm chơi, chắc là sẽ được nhận lời.

"Phụ mẫu tồn , bất khả viễn du", làm sao Tử Kỳ có thể rời cha mẹ để vui chơi cùng bạn đươ+.c. Cuối cùng, Bá Nha nắm tay Tử kỳ, giọng khẩn thiết:

- Sang năm, cũng vào giờ này, xin hẹn hiền đệ tại đây.

Rồi lấy ra hai nén vàng, hai tay dâng cao lên trước mặt:

- Đây là món lễ vật mọn của ngu huynh làm quà cho bá phụ, bá mẫu, đã xem nhau là cốt nhục xin hiền đệ chớ từ chối.

Cảm tình tri ngộ, Tử Kỳ không từ chốị Lưu luyến chia tay, đôi bạn bịn rịn không thốt lên nỗi lời tạm biệt.

Thấm thoắt một năm qua, ngọn gió heo may từ phương Bắc về đem mùa thu đến. Bá Nha vào triều kiến vua Tấn xin được phép về Sở thăm quê nhà. Thuyền đến bến Hàm Dương, Bá Nha cho dừng lại dưới núi Mã Yên. Lòng bồn chồn trông ngóng. Vừng kim ô đã ngả bóng xuống lòng sông, khói sóng dâng lên nghi ngút, sao mãi vẫn không thấy bạn tri âm. Bá Nha cho đồng tử đốt lò hương, rồi lấy Dao cầm đàn một khúc. Trong cơn gió nhẹ đầu thu, Bá Nha bỗng nghe tiếng đàn của mình sao mà ai oán, não nùng. Bá Nha thất kinh, ngừng tay đàn, tâm thần rối bời ; cung thương bỗng nghe sầu thảm như thế này thì chắc là Chung Tử Kỳ gặp nạn lớn rồị Cả đêm, Bá Nha trăn trở, nhớ thương và âu lo cho bạn. Trời chưa sáng, Bá Nha đã khoác cây Dao cầm lên lưng, bỏ vào túi mười nén vàng ròng rồi cùng vài tên hầu tìm đến chân núi Mã Yên . Dọc đường. gặp một ông lão, tay xách giỏ mây, tay cầm gậy trúc. Bá Nha lễ phép thưa:

- Xin lão trượng chỉ đường đi đến Tập Hiền thôn.

- Có Tập Hiền thông thượng, Tập Hiền thôn hạ. Tiên sinh cần đến thôn nào ?
- Thưa lão trượng, ngư+ời Tử Kỳ họ Chung ở thôn nào?

Vừa nghe nhắc đến tên Chung Tử Kỳ, lão ông sa sầm nét mặt, đôi mắt trũng sâu chảy dài hai hàng lệ. Lão ông sụt sùi, giọng ngắt đoạn:

- Chung Tử Kỳ là con lão. Năm ngoái cũng vào ngày này, nó đi củi về, gặp một vị quan nước Tấn tên là Bá Nha và kết nghĩa huynh đệ vì chỗ đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu. Lúc chia tay, vị quan có tặng cho vợ chồng lão hai nén vàng. Ở nơi núi non heo hút thế này, vợ chồng lão chưa cần đến số vàng đó, nên con lão đã dùng đổi lấy sách, đọc bất kể ngày đêm, giờ giấc , ngoài việc đốn củi mưu sinh. Có thể vì quá lao nhọc, con lão đã lâm bệnh mà qua đời...

Chưa kịp nghe hết lời, Bá Nha đã bật òa khóc, ôm chầm lấy ông lão, hậu sinh này chính là người bạn kết giao của Chung Tử Kỳ đây. Ông lão thảng thốt, trời ơi:
- Mang ơn đại nhân không chê trách cảnh bần cùng, đã cùng con lão kết nghĩa tâm giao. Lúc lâm chung, con lão đã trối trăn lại: " Sống không trọn đạo làm con, chết xin được chôn dưới chân núi Mã Yên để trọn đạo nghĩa với bạn, nằm bên triền dốc chờ đúng lời hẹn mùa thu này" Con đường mà đại nhân vừa đi quạ phía bên phải có nấm đất nhỏ là ngôi mộ của Tử Kỳ. Hôm nay đúng một trăm ngày mất, lão vừa đi viếng mộ con về thì gặp đại nhân.

Trước mộ Tử Kỳ, Bá Nha vừa lạy bạn xong, truyền đem đàn đến, ngồi trên tảng đá tấu khúc "Thiên thu trương hận". Tiếng đàn đang réo rắt bỗng trầm hẳn xuống. Tiếng gió ngàn rít mạnh, bầu trời trở màu tối sẩ?m và tiếng tiếng chim từ xa vọng vềnghe u uất não nùng. Bá Nha ngưng đàn. Gió ngừng rít, trời trong sáng trở lại, chim ai oán lặng tiếng. Bá Nha nhìn Chung lão thưa:

- Tử Kỳ đã về đây chứng giám cho lòng thành của tiểu sinh. Cháu vừa đàn khúc đoản ca để viếng người tri âm tài hoa mệnh yểu, và xin đọc thành thơ đoản ca này:

Ức tính khi niên xuân
Giang thượng tằng hội quân
Kim nhật trùng lai phỏng
Bất kiến tri ân nhân
Đản kiến nhất phân thổ
An nhiên thương ngã tâm
Bất giác lệ phân phân
Lai hoan khứ hà khổ
Giang ban khởi sầu vân.
Tử Ky, Tử kỳ hề !
Nhĩ, ngã thiên kim nghĩa
Lịch tận thiên nhai vô túc ngữ
Thử khúc chung hề bất phụ đàn
Tam xích Dao cầm vị quân tử
(Từ nhớ đến muà thu năm trước
Bến trường giang gặp bạn cố nhân
Năm nay lại đến Giang Tân
Giòng sông lạnh ngắt cố nhân đâu rồi
Buồn chỉ thấy nấm mồ bên núi
Cõi ngàn năm chia cắt đau lòng
Ôi thương tâm, ôi thương tâm
Sụt sùi lai láng bao hàng lệ rơi
Mây sầu thấp thoáng chân trời
Đêm vui đổi lấy một đời khổ đaụ
Tử Kỳ ơi, Tử Kỳ ơi
Ngàn vàng khôn chuộc được bầu tâm can
Thôi từ nay, thôi phi'm đàn
Ngàn thu thôi hết mơ mòng cố nhân...)

Lời thơ vừa dứt, Bá Nha nâng Dao cầm lên cao, đập mạnh xuống tảng đá. Dao cầm vỡ tung từng mãnh, trụ ngọc, phi'm đồng rơi lả tả. Lão ông hoảng kinh, sao đại nhân lại đập vỡ đàn quí. Bá Nha đáp lời bằng bài thơ tứ tuyệt:

Thốt đoái Dao cầm phượng vĩ hàn
Tử Kỳ bất tại, hướng thùy đàn ?
Xuân phong mãn diện giai bằng hữu
Dục mịch tri âm, nan thượng nan
(Dao cầm đập nát đau lòng phượng
Đã vắng Tử Kỳ đàn với ai
Gió xuân bốn phía bao bè bạn
Khó thay tìm được bạn tri âm

Bốn câu thơ là bài văn tế cho bạn. Bá Nha quay lại phía lão ông, sụp quỳ xuống:

- Bá Kỳ Tử Nha đã y lời hẹn đến đây rồị Nay tiểu sinh có đem theo ít nén vàng, xin thành tâm dâng lên bá phụ cùng bá mẫu để cung dưỡng tuổi già và tạo mươi mẫu ruộng làm tự cho Tử Kỳ. Bốn năm nữa hạ quan sẽ dâng biểu từ quan, về đây chung sống với bá phụ bá mẫu, với người bạn tri âm.

Chung lão không từ chốị Bá Nha lạy Chung lão, lạy tạ từ bạn rồi quay xuống cho thuyền nhổ sào, trở về nước Tấn.



[/font]
[/font]


Sửa lần cuối bởi Lính thuỷ vào ngày 01-10-2011, 06:37 pm với 4 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Lính thuỷ cho bài viết này:
giahung1980 (14-10-2011, 08:55 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 01-10-2011, 04:42 pm 
Bùi văn Thanh
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 21-02-2011, 11:41 pm
Lần ghé thăm trước: 12-04-2014, 08:29 pm
Tuổi: 53
Bài viết: 2229
Đến từ: VĨNH YÊN-VĨNH PHÚC
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 1320 lần
Được cảm ơn:
3462 lần trong 1454 bài viết
 
Mọi người tham khảo thêm:

Hôm nay, tôi đã tìm đọc trong cuốn sách: VĂN HÓA CỔ TRUNG HOA, Do Trần Trọng Sâm biên soạn, Sớ văn hóa thông tin tỉnh Vĩnh Phúc xuất bản năm 2005 Ghi như sau:
" Phong thanh vũ thanh độc như thanh. Thanh thanh nhập nhĩ, gia sự quốc sự, thiên hạ sự, sự sự quan tâm."
Được dịch là:
Tiếng của gió, tiếng của mưa,tiếng của người đọc sách, rất nhiều tiếng.Nhưng tiếng lọt vào tai nhiều nhất phải là tiếng quan tâm đến việc trong nhà, việc trong nước, việc trong thiên hạ, mọi việc đều phải quan tâm.

Ông Trần Trọng Sâm. Tốt nghiệp đại học Hán ngữ BẮC KINH năm1956/ Hiện đang sinh sống tại Tam Dương, Vĩnh Phúc ( ĐT: 0211 3833 290)


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Bùi văn Thanh cho bài viết này:
Lính thuỷ (01-10-2011, 07:13 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 01-10-2011, 05:50 pm 
nguyen quoc
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/manhthuongquan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 16-12-2010, 07:26 pm
Lần ghé thăm trước: 03-07-2012, 06:13 pm
Tuổi: 62
Bài viết: 651
Đến từ: Nghệ An
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 364 lần
Được cảm ơn:
1587 lần trong 567 bài viết
 
Tôi không biết ai biên soạn -vì tài liệu hiện nay loạn quá. Nhưng ĐỘC NHƯ THANH-Không có từ nào đả động đến sách vở. Mong các bạn hiểu HÁN TỰ giải thích thêm.


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn nguyen quoc cho bài viết này:
Lính thuỷ (01-10-2011, 06:25 pm), giahung1980 (14-10-2011, 08:55 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 01-10-2011, 06:11 pm 
Lính thuỷ
<img src='http://vnthidan.com/styles/Images/Rank/manhthuongquan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 14-05-2010, 05:42 am
Lần ghé thăm trước: 29-03-2014, 02:39 pm
Bài viết: 914
Đến từ: Biển xanh, đảo xa
Giới tính: Nam
Đã cảm ơn: 801 lần
Được cảm ơn:
2052 lần trong 655 bài viết
 
Bạn Bùi văn Thanh đã có ý kiến trên.Tôi muốn hỏi bản gốc của tài liệu này.Tôi gọi theo số bạn Thanh ghi thì không gọi được.
Tôi đã liện lạc với nhà văn Nguyễn Cảnh Tuấn , quen thân với bác Trần Trong Sâm, nhưng chưa xin được SĐT của bác Sâm để hỏi cho rõ.

Theo tôi, không thể có tập hợp từ "độc như thanh" ở bất cứ tài liệu nào, vì ba từ này đi với nhau không có nghĩa.
Một là thep phân tích như sau:
- Độc - động từ- nghĩa là đọc - động từ.
- Như - liên từ - biểu hiện quan hệ ngang bằng, tương đương.
- Thanh - danh từ- âm, tiếng nói,
Thanh/âm là kết quả của đọc.
Không thể động từ mà lại ngang bằng danh từ được.
Có thể dùng: đọc như hát, đọc như hét, đọc như nói thầm, đọc như ru ngủ... ở đây chữ "như" so sánh động từ ngang bằng động từ.
Thực tế ta gặp câu; đọc như vẹt. Trong câu này đã ẩn chủ ngữ là người nào đó: (Nó/mày) đọc như vẹt, và so sánh cái người đọc này với con vẹt. Lúc này danh từ ngang bằng danh từ.
Vì vậy, không thể có tập hợp từ "đọc như thanh" được. Chỉ có thể có " độc thư thanh" là " tiếng đọc sách" mà thôi! Có rất nhiều cách để thử kết luận này của tôi..

Hai là:
Trong câu trích dẫn ở trên, bạn thanh đã chép nguyên văn như sau:
" Phong thanh vũ thanh độc như thanh. Thanh thanh nhập nhĩ, gia sự quốc sự, thiên hạ sự, sự sự quan tâm."
Được dịch là:
Tiếng của gió, tiếng của mưa,tiếng của người đọc sách, rất nhiều tiếng.Nhưng tiếng lọt vào tai nhiều nhất phải là tiếng quan tâm đến việc trong nhà, việc trong nước, việc trong thiên hạ, mọi việc đều phải quan tâm.
"
Dấu chấm ở sau chữ "độc như thanh" và trước chữ Thanh là nên xem lại dã chuẩn xác chưa?. Nếu về trên chấm tại đây, và giả sử ba chữ độc như thanh có nghĩa, thì sẽ trở thành câu cụt.
Không có "tiếng quan tâm...". nếu có tiếng quan tâm thì phải có chữ : "quan tâm thanh" chứ.
Ba chữ " độc như thanh" sao lại dịch là " tiếng của người đọc sách. Chữ "sách" nằm ở chỗ nào? mà người dịch lại bất ngờ đưa chữ "sách" vào đây? So câu dịch ở phía dưới thì chỉ có thể trong câu trên có chữ " độc thư thanh" nghĩa là tiếng đọc sách thôi. Điều này đã rõ rành rành.

Tranh luận chút cho rõ vấn đề để mở mang kiến thức thôi nhé.


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Lính thuỷ cho bài viết này:
giahung1980 (14-10-2011, 08:55 pm)
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 5 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.847s | 42 Queries | GZIP : Off ]